truyen ngan 100 chu

Truyện ngắn: Bông ngọc lan phủ chúa. Người con gái đẹp rực rỡ từng được chúa Trịnh Sâm sủng ái tới mức làm khuynh đảo triều cương, nhưng kết thúc cuộc đời trong cô độc và tuyệt vọng. Câu chuyện tái hiện cuộc đời bà với niềm thương cảm, xót xa cho số phận Dưỡng Thú 100 Ngàn Ức, Thần Sủng Của Ta Đạp Nát Chư Thiên . 4.1. Your Rating. Rating. Dưỡng Thú Truyện ổn ai thích thì có thể nghe thử. 0. Trả Lời. Stick Close. HgP 14 days ago Chình nhân quân tử , thích bị khinh bỉ mqin. 0. Trả Lời. Lucifer bay vọt qua Hư Không Thái Dương, chui vào đến cái kia do thiên la địa võng được Mạc Phàm phục sẵn mở ra dị không đường hành lang, hắn giáng lâm tại nơi này, biến thành hồn sơn đồng bên trong con mồi, mà lại liên miên bao la hùng vĩ ngôi sao, thiên thạch, giống như là vô cùng vô tận tù sơn bao vây lại chính hắn. "Hơn hơn 100 000 khẩu!" Sách 100 chúc bạn luôn mạnh khỏe và thành công trên con đường học tiếng Nhật! >>>Tuyển tập truyện ngắn song ngữ Nhật Việt tập 1. >>> KHI MUA SÁCH TẠI SÁCH TIẾNG NHẬT 100 <<<. 🔶 Thoải mái ĐỔI TRẢ sách trong vòng 7 ngày. 🔶 FREE SHIP với đơn hàng từ 379k. Kho truyện ngắn hay nhiều nhất trên toàn việt nam tuyển tập các câu truyện ngắn tình cảm xã hội tình yêu đầy đủ các truyện ngắn hay mà mới. mưa rừng truyện được cập nhật tại chuyên mục truyện ngắn hay của truyen18.com. Mưa rừng truyện ngắn "Úi chu choa ơi, hôm Site De Rencontre Non Payant Pour Les Femmes. Chỉ đơn giản là mẹ - Phấn son - Cua rang muốiTruyện ngắn 100 chữSep 09, 202100000218Ánh sáng - Tấm lòng hiếu thảo - Hạnh phúc cận kềHãy chấp nhận ba điểm "không hoàn hảo" Sự không hoàn hảo của chính bạn, sự không hoàn hảo của người khác, sự không hoàn hảo của thế giới 21, 20230346Cúng xóm - Đi chùa - ValentineMọi hành động của chúng ta đều có khả năng gây ra đau khổ, và mọi điều chúng ta làm đều có hệ quả với tiếng vang vượt xa những gì ta có thể tưởng tượng ra. Điều này không có nghĩa là chúng ta không nên hành động. Nó có nghĩa là chúng ta nên hành động cẩn thận. Mọi chuyện đều có ý 17, 20230232Mưa - Anh Hai - Chiếc đồng hồ Những người tốt nhất có cảm xúc trước cái đẹp, lòng can đảm để mạo hiểm, kỷ luật để nói sự thật, khả năng để hy sinh. Trớ trêu thay, những đức hạnh của họ khiến họ mong manh; họ thường bị tổn thương, đôi lúc bị hủy 11, 20220211Tôn sư trọng đạo - Đồ cổ - Chung đường nướcMọi người sẽ quên những gì bạn nói, quên những gì bạn đã làm, nhưng họ sẽ không bao giờ quên cảm xúc mà bạn mang lại cho họApr 03, 20220225Ngoài giờ - Mùa ô ma chín - Hoa nhặtCuộc sống cũng giống như con thuyền ngoài biển khơi. Không phải lúc nào cũng êm ả trôi tới điểm đích. Những con sóng của cuộc đời xô đẩy ta, nhưng không vì thế mà ta khả năng đơn giản gục ngã được. Những con người thành công, những con thuyền về tới đích đều phải trải qua những con sóng. Càng nhiều điều kiện và vấp ngã, sẽ giúp chúng ta trở nên mạnh mẽ 08, 20220204Hạnh phúc - Kim Ngân - Tiếng chimCon người đau khổ vì họ bị mắc kẹt trong quan điểm. Chỉ khi nào chúng ta giải phóng được những quan điểm đó, chúng ta mới tự do và không còn đau 26, 20220156Lời hứa - Tình đầu - Cha và conTôi phát hiện ra rằng lời tạm biệt sẽ luôn luôn làm ta đau khổ, ảnh chụp sẽ không bao giờ thay thế được trải nghiệm thực sự, kỷ niệm buồn hay vui đều mang đến nước mắt, và ngôn từ không bao giờ có thể thay thế cảm 24, 20220225Cha tôi - Một thời - Hương vị quê hươngHãy có thời gian cho cả công việc và hưởng thụ; khiến mỗi ngày vừa hữu ích vừa thoải mái, và chứng tỏ rằng bạn hiểu giá trị của thời gian bằng cách sử dụng nó thật tốt. Và rồi tuổi trẻ sẽ tươi vui, và tuổi già không có nhiều hối tiếc, và cuộc đời sẽ là một thành công tươi 21, 20220157Sợ - Khoảng cách - Kỷ vậtTôi phát hiện ra rằng lời tạm biệt sẽ luôn luôn làm ta đau khổ, ảnh chụp sẽ không bao giờ thay thế được trải nghiệm thực sự, kỷ niệm buồn hay vui đều mang đến nước mắt, và ngôn từ không bao giờ có thể thay thế cảm 19, 20220209Lát nữa về - Cha tôi - MẹCó nhiều cách làm hư con. Làm hư tinh thần bằng cách chiều chuộng quá mức; làm hư ý chí bằng cách chiều chuộng theo mọi ý thích, và làm hư trái tim nó bằng sự lo lắng phục vụ quá 16, 20220206Chậu mai mới - Mẹ tôi - Chim hót nghe buồnCon người đau khổ vì họ bị mắc kẹt trong quan điểm. Chỉ khi nào chúng ta giải phóng được những quan điểm đó, chúng ta mới tự do và không còn đau 12, 20220202Em gái tôi - Đàn ông - Tế nhịCái ghen luôn luôn sinh ra cùng với ái tình; nhưng khi ái tình chết, không phải lúc nào cái ghen cũng chết 10, 20220202Bánh phu thê - Đồng lương đầu tiên - Sau trận chiếnChỉ giữ những gì bạn luôn mang theo bên mình những ngôn ngữ đã biết, những vùng đất đã qua, những người đã quen biết. Hãy để ký ức làm hành trang của 07, 20220221Người cha - Mẹ xưa - Bố nuôiChỉ những lúc bị đau người ta mới phát hiện gia đình mình là nơi an toàn nhất, vững chắc nhất, và bố mẹ, mới là những người vĩnh viễn sẽ không tổn thương, phản bội 05, 20220205Xạo - Lẽ đời - Ngày xưaSinh ra, trưởng thành, lớn lên. Chúng ta làm hết mọi việc để cuối cùng nằm vào lòng đất. Con người là một thứ cỏ cây cố sức chui từ dưới đất lên, cố gắng nẩy mầm, cố gắng trưởng thành, rồi lặng lẽ lụi tàn. Đó là một quá trình. Lẽ tất nhiên, vẫn có vài sự khác biệt. Người có kỷ niệm, cỏ cây thì 02, 20220159Lời con trẻ - Em tôi - Anh HaiChỉ vì quan tâm nên mới suy nghĩ vẩn vơ. Khi có người tình nguyện lặng lẽ hy sinh vì bạn. Chịu đựng bạn và thay đổi vì bạn, hãy nhớ nhất định phải trân trọng họ. Bởi có những người nếu như bỏ lỡ rồi sẽ không bao giờ quay trở lại. Bởi vậy, chúng ta nhất định phải trân trọng, không nên từ bỏ một cách dễ 31, 20210207Dạy - Nghề của ba - Bác ruộtKhông một gia đình nào là hoàn hảo… vẫn có cãi vã, vẫn có chiến tranh, thậm chí là sự lạnh lùng trong một thời gian rất dài, nhưng cho đến cuối cùng, gia đình vẫn là gia đình… nơi tình yêu luôn luôn hiện 29, 20210250Ước mơ - Truyện cổ - SợƯớc mơ phải lớn hơn sự sợ hãi. Nếu ước mơ của bạn không khiến bạn khao khát thì có thể chúng không đủ mạnh để chống lại những sợ hãi lớn dần lên và cuối cùng ngăn bạn thực hiện hóa ước 27, 20210158Mẹ tôi - Tiếng đêm - Lòng mẹMẹ có thể tha thứ tất cả mọi lỗi lầm của chúng ta và không bao giờ đề cập tới những sai lầm mà ta gây ra dù là một, hai hay nhiều sai 23, 20210206Quà của mẹ - Vô đề - Em, Anh và chúng taMột bàn tay dù to thế nào cũng không thể giữ một bàn tay đã không muốn nắm. Một vòng tay dù có rộng bao nhiêu cũng chẳng thể ôm trọn một người đã muốn rời 21, 20210235Vẽ - Mua hàng - Quan tâmĐôi khi bạn dựng lên những bức tường không phải để ngăn người khác ở bên ngoài, mà để xem ai đủ quan tâm phá vỡ 18, 20210310Nhỏ nhặt - Ghen - ĐứcVào đúng thời điểm, ta gặp đúng người, đó là hạnh phúc. Vào đúng thời điểm, người ta gặp không phải dành cho ta, đó là điều đau khổ. Vào thời điểm không thích hợp, gặp được người phù hợp, thì chỉ biết thở dài. Vào thời điểm không thích hợp, gặp người không phải của mình, điều đó giống như một cơn gió thoảng qua mà 16, 20210318Lòng mẹ - Vô tâm - Thằng BờmHãy luôn cố để làm người đầu tiên người đầu tiên gật đầu, người đầu tiên cười, người đầu tiên khen ngợi, và người đầu tiên tha thứ. Dec 13, 20210313Dec 11, 20210234Dec 08, 20210239Thành thật - Lòng trắc ẩn - Nhớ ôngMột đứa trẻ thường xuyên bị nghi ngờ sẽ trở nên dối trá. Một đứa trẻ sống trong sự đối địch sẽ trở nên hằn học với mọi 06, 20210237Nhớ - Tôi và chúng ta - Cọng hành Không thể cố quên được, thì hãy cứ nhớ, hãy cứ nhớ như một thói quen. Rồi dần dần, ta sẽ không còn đau vì thói quen ấy 03, 20210402Kẹo bông gòn - Mẹ và con - BốTôi có nơi ẩn náu tuyệt vời, đó là gia đình. Tôi có mối quan hệ tuyệt vời với anh chị em của tôi; điều này khiến tôi cảm thấy mình luôn biết mình thuộc về nơi đâuDec 01, 20210415Bà già - 8/3 - Thâm hậuBạn có thể lừa một vài người trong tất cả mọi lần, và Bạn có thể lừa mọi người trong một vài lần, nhưng Bạn không thể lừa mẹ. Nov 29, 20210337Đau lòng - Sinh nhật - Lẩn thẩnSự mất mát khiến chúng ta trống rỗng - nhưng hãy học cách không để sự đau khổ đóng lại trái tim và tâm hồn mình. Hãy để cuộc đời đổ đầy lại bạn. Dưới đáy u sầu, dường như điều đó là không thể - nhưng những niềm vui mới đang chờ đợi để lấp đầy khoảng 27, 20210256Sách cũ - Hứa - Cà phê muối Người thầy trung bình chỉ biết nói, Người thầy giỏi biết giải thích, Người thầy xuất chúng biết minh họa, Người thầy vĩ đại biết cách truyền cảm hứngNov 25, 20210230Mùi hương - Tiếc - Hải AnCó nhiều cách làm hư con. Làm hư tinh thần bằng cách chiều chuộng quá mức; làm hư ý chí bằng cách chiều chuộng theo mọi ý thích, và làm hư trái tim nó bằng sự lo lắng phục vụ quá 23, 20210349Bánh - Quên - Để dànhNgười nào không giữ được tình cảm anh em lâu bền, người đó đã tự đánh mất đi chỗ dựa vững chãi 21, 20210252Chị ơi - Ngày sinh nhật đầu tiên và cuối cùng - Nghề của mẹSự trưởng thành của người ta không phải ở tuổi tác, mà là hiểu rõ lẽ được - mất, biết được buông bỏ, học cách viên dung, hóa giải mâu thuẫn. Hiểu được từ bỏ sẽ đạt đến vẻ đẹp của sự trưởng 19, 20210225Cãi nhau - Lòng mẹ - Chuyện của mẹKhông có bài hát nào đủ nói về Mẹ… Mất mẹ là mất đi một tài sản lớn nhất trong toàn bộ sự giàu có của một đời 16, 20210201Mùi rơm rạ - Gió sông quê - ChaSống nơi đất khách quê người, điều mong muốn đôi khi chỉ là bắt gặp một giọng nói quê nhà chân chất, mộc mạc quen thuộc. Chỉ đó thôi cũng đủ làm sưởi ấm con tim luôn mong nhớ về quê hương này…Nov 14, 20210311Ngày sinh nhật đầu tiên - Chỉ tay - Siêu thựcĐôi khi, rõ ràng chúng ta đã tha thứ cho người ta, song lại không thể thực lòng vui vẻ, đó là bởi vì, chúng ta quên tha thứ cho bản thân 12, 20210245Ba - Chuyện gia đình - Em tôiGia đình là gì? Đó là tình mến sợ cha, tình yêu mến mẹ, kính trọng thán phục nhân đức của cả cha lẫn mẹ, bỏ qua lỗi lầm, ghi nhớ công ơn, thông cảm nỗi đau khổ, cảm kích sự hy sinh của cha 10, 20210234Út - Thương ba - Thêm bớtKhông ai có thể sẵn sàng giúp đỡ bạn mà không hề do dự ngoài gia đình, dù bạn có thất bại bao nhiêu lần, dù bạn có sa sút như thế nào thì vẫn có gia đình luôn ở bên cạnh để giúp bạn chia sẻ những gánh nặng trong cuộc 08, 20210218Bà và cháu - Chữ Phúc - Cha và conChúng ta thường hay coi trọng những thứ xung quanh, và thường mơ ước đến những thứ không thể với tới được nhưng lại không quan tâm đến những điều gần gũi 05, 20210225Ba - Chuyện về một quả thận - Đời máCuộc đời này là như thế đấy, đàn ông tìm kiếm giàu sang, phụ nữ tìm kiếm đàn ông. Đàn ông hy sinh phụ nữ để tạo dựng thành công cho chính mình, phụ nữ hy sinh chính mình để tạo dựng thành công cho đàn ông. Nếu chúng ta phải hy sinh nhiều thế thì tuyệt đối không được hy sinh cho nhầm 03, 20210234Con muốn - Chiếc giường - Hương ngọc lanCuộc sống là những ngày trải đầy chông gai, vũng bùn, ổ gà trên đường cao tốc và nó có thể khiến bạn từ chối hạnh phúc nhưng cuộc sống sẽ đáp lại thái độ của bạn và hạnh phúc luôn là sự lựa 01, 20210210Biển và những giấc mơ - Cảnh ngộ - Hơi ấm người thânTình thân mới là thứ tình cảm đáng tin cậy nhất trên thế giới này, cho dù bạn có đáng ghét tới đâu, người duy nhất không vứt bỏ bạn chính là người nhà bạn. Họ dang rộng vòng tay, mãi mãi là cảng tránh gió của chúng 31, 20210211Con gấu - Hoài niệm - Lưu Bình Dương Lễ ngày nayĐừng bao giờ chọn bạn mà không thấu hiểu tường tận, và đừng bao giờ mất bạn chỉ vì một hiểu nhầm 29, 20210258Học trò - Có bạn - Hạnh phúcCuộc sống không tặng cho ta thứ gì cả. Những gì cuộc sống đem lại cho ta đều đã được ghi giá một các kín 27, 20210211Xứ lạ quê người - Thì thầm lời mẹ - Tiếng mẹ đẻNhớ nhà là khi giữa cuộc sống bộn bề nơi giảng đường, những khó khăn mà ta gặp phải ở nơi đất khách, chúng ta chợt nhớ về những miền ký ức nào đó, đã xa lắm rồi, nơi ấy có tình yêu thương ấm áp của bố mẹ, có khung cảnh quen thuộc của quê hương, có những người bạn đã cùng chúng ta trải qua thời thơ ấu êm 25, 20210222Bồi - Xuân lỗi ước - Thừa tựỞ đâu đó có người đang mơ về nụ cười của bạn, ở đâu đó có người cảm thấy sự có mặt của bạn là đáng giá, vì vậy khi bạn đang cô đơn, buồn rầu và ủ rũ, hãy nhớ rằng có ai đó, ở đâu đó đang nghĩ về 22, 20210218Ly sữa - Khoe - Bức tranhMẹ có thể chưa bao giờ nói yêu bạn, thương bạn nhưng mẹ sẽ làm tất cả để bạn được sống một cuộc sống tốt nhất và hạnh phúc nhất. Vì vậy hãy yêu thương và trân trọng mẹ mỗi ngày bạn nhé!Oct 21, 20210200Hoa hồng khô - Còn một chút hương - Bốn nămTôi yêu người ấy bằng thứ tình cảm chân thành nhất, chỉ cần người đó không buông tay thì dù trái đất này có ngừng quay tôi cũng không bao giờ buông tay người 19, 20210225Cây trầu - Đợi chờ - HọcCó những lúc, không có lần sau, không có cơ hội bắt đầu lại. Có những lúc, bỏ lỡ hiện tại, vĩnh viễn không còn cơ hội nữa. Hãy dùng thái độ cam tâm tình nguyện để sống một cuộc sống an 18, 20210202Giọi nước đời người - Bữa cơm trưa - Chị HàTrong cuộc sống không có bữa tiệc nào mà không tàn. Cho dù có bao nhiêu không nỡ đi chăng nữa rồi cũng chia lìa nhau. Cuộc sống thực ra chỉ được gói gọn trong năm từ TRÂN TRỌNG NGƯỜI TRƯỚC 17, 20210211Thằng út - Vị phở ngày xưa - Xa vắngKhông có gì là hoàn hảo cả, gia đình cũng vậy ngoài niềm vui, hạnh phúc còn có những cãi vã, giận hờn, nhưng chính những điều đó mới làm gia đình hoàn thiện hơn, cãi vã để hiểu nhau hơn và giận hờn để yêu nhau nhiều hơn. Mỗi người là một cá thể riêng không thể áp đặt cho nhau được, nhưng khi mỗi người hòa hợp và nhường nhịn nhau một chút thôi sẽ làm gia đình của mình càng đầm 15, 20210201Cưng - Ghe hoa - Chuyện bèo mâyRất nhiều thanh niên trong xã hội này luôn cảm thấy thứ khó chấp nhận nhất, thứ đau khổ nhất trên đời này chính là đánh mất tình yêu, để rồi xem thường mạng sống của mình. Thật ra, đại đa phần vì họ chưa trải qua nỗi đau mất đi người 14, 20210201Khắc khẩu - Lẽ thường - Hai trong một Cho dù chúng ta đã thay đổi và đều tìm được chỗ của mình trên thế giới này, chúng ta đều biết khi lệ rơi và nụ cười lan tỏa trên gương mặt, chúng ta sẽ đến với nhau, vì dù thế giới điên cuồng này có đưa ta đến đâu, không gì sẽ thay đổi tới mức chúng ta không còn là bạn nữa. Oct 12, 20210206Trúng số - Vắt cơm nguội - ThuaCó bốn thứ cần có Bất luận bạn mạnh yếu ra sao, nhất định cần phải có người yêu mình thực sự, có bạn bè tri kỷ, có sự nghiệp phát triển từng ngày và có một mái nhà ấm áp, tràn ngập yêu 10, 20210211Bản lĩnh - Giận - Hoa đồng nộiHạnh phúc nhất là sau một quãng thời gian dài cố gắng và nỗ lực bạn trở về với mái hiên nhà, nơi có bố mẹ và gia đình. Cùng nhau ăn bữa cơm đầy mùi vị, cùng kể nhau nghe những câu chuyện trong quá khứ, những dự định trong tương 08, 20210154Cần thiết - Điều ước - Hoa vàngĐừng đếm những gì bạn đã mất, hãy quý trọng những gì bạn đang có và lên kế hoạch cho những gì sẽ đạt được bởi quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho mất 07, 20210202Bù - Cảnh ngộ - Giọt máu đàoHãy kiên quyết đừng để mình trở nên nghèo túng hãy sử dụng ít hơn bạn có. Sự nghèo túng là kẻ thù lớn đối với hạnh phúc của con người; nó phá hủy tự do, và nó khiến một vài đức hạnh trở thành không thực tế, và số còn lại cực kỳ khó 05, 20210222Chị lấy chồng - Gặp lại - Hạt cátMột quyết định được đưa ra trong một thoáng, có thể sẽ trở thành nỗi tiếc nuối trong suốt cả cuộc đời. Tất cả mọi thứ trong cuộc đời này, đặc biệt là chuyện tình cảm, dường như đều được định trước, không ai có thể phân rõ đúng 04, 20210225Chị - Lòng tốt - Bóng nắng, bóng râmCuộc sống trở nên khó khăn hơn khi chúng ta sống vì người khác, nhưng nó cũng trở nên đẹp đẽ và hạnh phúc 03, 20210221Để sớm gặp ba - Hai bà vợ - Không thể quênTại sao trong hàng tỉ người chúng ta mới tìm được một người sau đó làm đau nhau, làm mi mắt nhau buồn. Sao không trân trọng những gì đang có rồi đến khi không còn lại hối 01, 20210205Cái bóng - Góc tết - BãoCó một ngày bạn sẽ hiểu, lương thiện khó hơn thông minh nhiều. Thông minh là một loại tài năng thiên phú, còn lương thiện lại là một sự lựa 30, 20210204Lá cỏ im lìm - Hương đêm - Xa quêỦng hộ kênh tại 29, 20210203Chèng ơi - Em gái - Dì TưChỉ người xa xứ mới hiểu quê hương ra sao? Nó thuộc về ta khi ta có là mảnh đất cha mẹ gặp nhau xây dựng gia đình là nơi lớn khôn của ta và ta đi xa vì miếng cơm manh áo vì đồng tiền bát gạo thật cực chẳng đã mới làm kẻ tha hương cầu 28, 20210208Đóa hồng cho bố - Bên bồi bên lở - Cây khếTừ nhỏ tới lớn, người từng gặp càng lúc càng nhiều, mà người rời xa cũng càng lúc càng nhiều... Tới lúc càng nhiều người rời bỏ, người khác rời bỏ tôi, tôi rời bỏ người khác. Chầm chậm, càng lúc càng lặng, càng lúc càng quen. Nhưng luôn có những người, khiến cho người ta phải luyến tiếc như thế. May là vẫn còn những người, sẽ không dễ dàng rời bỏ..Sep 27, 20210216Cây cau già - Dì ghẻ- Bánh tétCó lẽ đó không phải là những vì sao, mà là những cửa sổ nơi tình yêu từ những người thân thương đã mất tràn qua và chiếu sáng chúng ta, cho chúng ta biết rằng họ vẫn hạnh phúc. Sep 26, 20210206Cái mâm vuông - Chìm và nổi - Bánh kem cháyTình cảm của chị gái luôn rất lạ, dịu dàng nhưng mạnh mẽ, không hề giống tình cảm của mẹ, cũng không giống bất kì tình cảm nào trên thế giới 24, 20210216Ba tôi - Bài đăng - Cà phê một mìnhCon người rất kỳ lạ. Càng lớn con người càng cô đơn, như vậy, rốt cuộc là cô đơn chọn lựa con người, hay là con người lựa chọn cô đơn?Sep 23, 20210211Ba ngã - Bài học đầu tiên - Bát cháo 5000,500Hạnh phúc lớn nhất đơn giản chỉ là thời khắc hiện tại bạn thực sự hài lòng với chính những gì bạn có. Dù vất vả, khó khăn nhưng ta biết trân trọng và yêu thương thì nhất định hạnh phúc sẽ mỉm cười với 22, 20210217Ảo - Ba mẩu truyện - Bà nộiNgười phải nuôi một gia đình lớn, trong khi sống để dõi theo họ, chịu nhiều đau khổ hơn người khác, nhưng cũng nhận nhiều hạnh phúc hơn người 21, 20210239Ám ảnh - Ba dòng - Canh chua điên điểnTôi lấy cảm hứng từ những con người tôi gặp trên những chuyến đi, với những câu chuyện của họ, thấy được những khó khăn mà họ đã trải qua, lòng nhiệt huyết và những nguyên tắc riêng của họ. Cảm hứng của tôi được tạo ra từ tình yêu mà mỗi bậc cha mẹ dành cho con cái của 20, 20210152Tinh thần - Nhuộm tóc - Bắt kịpKhông giống như người ta thường nghĩ, hầu hết các căn bệnh không đột ngột ập đến tấn công ta. Nền tảng của chúng đã được xây dựng trong hàng năm trời với chế độ ăn sai lầm, sự phóng túng không điều độ, sự lao lực quá mức, và những xung đột nội tâm về đạo đức, chầm chậm xói mòn sinh lực của chúng 17, 20210218Lợi hại - Đủ tiền - Chiếc vòng cẩm thạchTrong tất cả những điều có thể tưởng tượng được, thì gia đình như là một đường kết nối với quá khứ và cây cầu nối với tương lai của mỗi chúng 17, 20210207Quà của ngoại - Quay lưng, gật đầu - Vô điều kiệnMột ngày nào đó, vượt qua những đám mây và tất cả những điều sai trái trên thế gian, sẽ có tình yêu thương, lòng trắc ẩn và công lý, và tất cả chúng ta đều sẽ thấu 16, 20210225Giàu có - Đi hay ở - Cái gì hư thì sửa nóKhông người đàn ông nào biết hạnh phúc thực sự là gì cho tới khi anh ta lập gia đình. Vào lúc đó, dĩ nhiên, đã quá 15, 20210155Ăn cá - Thăm cháu - Ngày thứ 7Không phải mỗi ngày ở cùng một chỗ mới là người nhà. Mà là đi đến chân trời góc biển, tâm đều cùng một chỗ, kia mới là người nhà. Bằng không chỉ là người xa lạ có cùng huyết thống mà 13, 20210207Gia đình - Gừng cay muối mặn - Xe đạpCó sinh sẽ có tử, song chỉ cần bạn vẫn đang có mặt trên đời này, thì phải sống bằng cách tốt nhất. Có thể không có tình yêu, không có đồ hàng hiệu, song không thể không vui 13, 20210216Ngây thơ - Người dưng - BaSẽ luôn có một số ít người đủ can đảm để yêu lấy phần hoang dại nhất trong con người tôi. Một trong những người đàn ông đó chính là bố. - Ủng hộ kênh tại shop 12, 20210202Chuyện đời - Con trai - Thất nghiệpChớ để cuộc sống trôi tuột qua kẽ tay vì mãi đắm mình trong quá khứ hoặc mơ mộng ảo tưởng về tương lai. Hãy tận hưởng cuộc sống trong từng khoảnh khắc, bạn sẽ cảm thấy từng ngày trôi qua thật trọn 11, 20210211Bếp quê - Mưa - Chia tayCó 6 thứ không nên Không nên đói mới ăn, không nên khát mới uống, không nên buồn ngủ mới đi ngủ, không nên mệt mới nghỉ, không nên bệnh mới đi khám, không nên để già rồi mới hối hận!Sep 10, 20210211Chỉ đơn giản là mẹ - Phấn son - Cua rang muốiKhi còn nhỏ chúng ta muốn thoát khỏi vòng tay ba mẹ nhưng đi tứ xứ mới biết không đâu tốt, không đâu yên bình hơn bên 09, 20210218Tính cách - Giỗ ông - Con gáiMãi cho đến sau này khi trở thành một người vợ, người chồng, người bố, người mẹ bạn mới hiểu ra rằng bố mẹ mình đã vất vả như thế nào. Cho đến lúc ấy bạn mới có thể thấu hiểu được hết những gì bố mẹ đã làm cho 07, 20210235Vô tâm - Tô mỳ - KhócRất rõ ràng rằng giữa yêu thương và thấu hiếu có mối liên hệ rất gần... Ai yêu thương sẽ thấu hiểu, và ai thấu hiểu sẽ yêu thương. Người cảm thấy được mình được hiểu sẽ cảm thấy được yêu thương, và người cảm thấy được yêu thương chắc chắn cảm thấy mình được 07, 20210217Nén hương lòng - Quà sinh nhật - Nhớ mẹNỗi buồn là khi mình không còn mẹ nữa để mà nặng lời…cuộc đời mà đôi khi cãi lại đâu phải là bất hiếu,xong rồi mình cũng biết sai…Chỉ sợ mẹ không còn nữa để mà cãi thôi…Sep 06, 20210217Hương bưởi - Tâm bão - Chuyện cũAi cũng có thể cảm thông với sự đau khổ của bạn mình, nhưng phải có được một bản tính rất tốt đẹp để có thể vui cùng thành công của 05, 20210218Thầy tôi - Hai mảnh đời - Chị và emCó sinh sẽ có tử, song chỉ cần bạn vẫn đang có mặt trên đời này, thì phải sống bằng cách tốt nhất. Có thể không có tình yêu, không có đồ hàng hiệu, song không thể không vui 04, 20210201Tình thu - Phần cô - Đòn của bốNhững con người đẹp nhất là những người từng bị đánh bại, từng đau khổ, từng tranh đấu, từng mất mát, và đã tìm được đường ra khỏi vực sâu. Những người này có lòng cảm kích, sự nhạy cảm và thấu hiểu đối với cuộc đời, cuộc đời đã làm họ tràn đầy sự cảm thông, sự dịu dàng và quan tâm yêu thương sâu sắc. Người đẹp không tự nhiên mà 03, 20210208Gừng cay muối mặn - Ba - Thơ ca và miếng ănNgười phải nuôi một gia đình lớn, trong khi sống để dõi theo họ, chịu nhiều đau khổ hơn người khác, nhưng cũng nhận nhiều hạnh phúc hơn người 02, 20210218Ước mơ đạt được - Áo mới của mẹ - Màu đỏ hoa hồngTrên đời này, hầu hết những gì là đẹp đều hiện ra như hai, như ba, như hàng tá hay hàng trăm thứ. Nhiều như thể những bông hồng, những buổi hoàng hôn, những cầu vồng, những anh chị, những chú bác cô dì và anh em họ; nhưng trên cả thế giới, ta luôn luôn chỉ có MỘT bà mẹ! - Ủng hộ kênh qua shop nha mọi người ️️️ 🛍️ 31, 20210213Quê hương - Mẹ tôi - Lời trẻTa đã xa bao nhiêu ngày chưa đủ, bao ngày dài vần vũ nhớ quê hương. Nơi quê nghèo bao nỗi nhớ niềm thương, của bao người luôn chờ mong ta 31, 20210215Bên sân - Cảm thông - Bức thư không có thưĐôi khi, trong cuộc sống, có những thời điểm mà tất cả mọi thứ đều dường như chống lại bạn, đến nỗi bạn có cảm tưởng mình ko thể chịu đựng thêm một phút nào nữa. Nhưng hãy cố đừng buông xuôi và bỏ cuộc, vì sớm muộn gì mọi thứ rồi cũng sẽ thay 30, 20210211Ba và mẹ - Lòng mẹ - NóCó một nơi mà bạn có thể về bất cứ lúc nào đó chính là nhà. Có những người để yêu thương, chia sẻ đó là gia đình. Khi bạn có cả hai điều đó chính là hạnh 29, 20210209Đánh đổi - Tro ấm - Bàn tayKhóc sẽ tốt hơn là tức giận. Vì tức giận làm mọi người tổn thương, còn nước mắt lặng lẽ gột rửa tâm 28, 20210154Hai lần chờ - Dấu lặng - Mái tócCả đời chỉ yêu một lần là tốt nhất. Yêu quá nhiều sẽ trở nên lãnh đạm, chia tay quá nhiều sẽ trở thành thói quen, đổi người yêu quá nhiều sẽ hay so sánh. Đến cuối cùng, bạn sẽ không còn tin vào tình yêu nữa. Thực ra, đối với tình yêu, càng đơn thuần sẽ càng hạnh 27, 20210159Kẻ trộm chữ - Bố là mẹ - Chị em sinh đôiKhông ai có thể hạnh phúc mà không có bạn bè, hay chắc chắn về bạn bè mình cho tới khi gặp bất 26, 20210211Mùi của má - Bàn tay mẹ - Cảm ơnVũ Trụ có rất nhiều kì quan nhưng kì quan vĩ đại nhất là trái tim người 25, 20210155Lời hứa - Một buổi sáng - Mồ côiVết thương không lành theo cách chúng ta muốn, chúng lành theo cách chúng cần. Cần có thời gian để vết thương mờ dần thành sẹo. Cần có thời gian để quá trình chữa bệnh diễn ra. Hãy cho bản thân thời gian đó. Hãy nhẹ nhàng với vết thương của bạn. Hãy nhẹ nhàng với trái tim của bạn. Bạn xứng đáng được chữa 24, 20210221Loài chim không bay - Luật lệ - Lý doTất cả mọi thứ trên đời này, ngoại trừ gia đình thì đều là phép thử đối với mỗi chúng 23, 20210209Quà sinh nhật - Như một phép màu - NóMãi cho đến sau này khi trở thành một người vợ, người chồng, người bố, người mẹ bạn mới hiểu ra rằng bố mẹ mình đã vất vả như thế nào. Cho đến lúc ấy bạn mới có thể thấu hiểu được hết những gì bố mẹ đã làm cho 22, 20210213Con tập viết - Món quà của thượng đế - Tình giàTình yêu bắt đầu ở nhà; tình yêu sống trong nhà, và đó là vì sao thế giới hôm nay lại nhiều khổ đau và bất hạnh đến như thế… Con người ngày nay dường như ai cũng quá vội vã, lo lắng muốn đạt được những bước tiến xa hơn và của cải nhiều hơn, và đại loại như thế, đến nỗi con cái có quá ít thời gian với cha mẹ mình. Cha mẹ chúng có quá ít thời gian dành cho nhau, và hòa bình thế giới bị chia cắt bắt đầu từ mái 21, 20210156Hai bàn tay - Nhà - LìKhông ai có thể sẵn sàng giúp đỡ bạn mà không hề do dự ngoài gia đình, dù bạn có thất bại bao nhiêu lần, dù bạn có sa sút như thế nào thì vẫn có gia đình luôn ở bên cạnh để giúp bạn chia sẻ những gánh nặng trong cuộc 20, 20210204Má ơi - Bồ kết - Vết cắtTừng giây từng phút của cuộc đời con người đều rất quý giá, nhưng mà quý giá nhất là những giây phút bạn còn được sống trong sự yêu thương và đùm bọc của gia đình vì sau này khi bạn ra xã hội bạn sẽ phải tự mình đối mặt với rất nhiều sóng gió và cả những những bất công trong cuộc sống này 17, 20210154Con nhà nghèo - Mưa - Cú ngãHãy xây dựng sức mạnh và khả năng kiểm soát khi còn trẻ và ôm lấy sự yêu thương với trái tim vị tha. Chỉ như vậy, bạn mới tìm được yên bình thực sự trong tim và bắt đầu cuộc hành trình tiến tới cái tôi tốt đẹp hơn và những ngày tháng tốt đẹp hơn trong 11, 20210214Chiếc ghế trống - Xa quê - Cơn mưaTôi biết tôi sẽ không bao giờ có thể tha thứ bản thân nếu tôi chọn sống mà không có mục đích nhân đức, mà không cố gắng giúp đỡ những người nghèo khổ và bất hạnh, mà không nhận ra rằng có lẽ niềm vui tinh thuần nhất trong đời đến từ việc nỗ lực giúp đỡ người 11, 20210208Bánh trung thu - Cái tát - CâmVết thương không lành theo cách chúng ta muốn, chúng lành theo cách chúng cần. Cần có thời gian để vết thương mờ dần thành sẹo. Cần có thời gian để quá trình chữa bệnh diễn ra. Hãy cho bản thân thời gian đó. Hãy nhẹ nhàng với vết thương của bạn. Hãy nhẹ nhàng với trái tim của bạn. Bạn xứng đáng được chữa 10, 20210209Đám tang buồn - Đành thôi - Xa xứHãy tử tế khi người khác lâm nạn và can đảm trong hoạn nạn của chính 10, 20210153Điều không đơn giản - Đi thi - Thay đổiKhông có gì là hoàn hảo cả, gia đình cũng vậy ngoài niềm vui, hạnh phúc còn có những cãi vã, giận hờn, nhưng chính những điều đó mới làm gia đình hoàn thiện hơn, cãi vã để hiểu nhau hơn và giận hờn để yêu nhau nhiều hơn. Mỗi người là một cá thể riêng không thể áp đặt cho nhau được, nhưng khi mỗi người hòa hợp và nhường nhịn nhau một chút thôi sẽ làm gia đình của mình càng đầm 09, 20210153Đôi dép của ba - Vô tâm - Ước mơGia đình là trường học của lòng khoan dung, vì nó luôn tồn tại và dạy chúng ta cách sống với những người 09, 20210152Lời nói dối - Ngốc - Sự lựa chọnCuộc sống có thể không phải là bữa tiệc mà chúng ta mong muốn, nhưng khi đã ở đây rồi, chúng ta nên khiêu vũAug 08, 20210241Học bổng - Người ở - Cái TV cũ của nộiKhi con người ta vẫn còn trên đời, tưởng rằng còn nhiều thời gian, nhiều cơ hội. Thực ra cuộc đời là phép trừ, gặp nhau một lần, ít đi một 06, 20210233Cây mận - Ngoại - Bánh gai của MẹĐừng bao giờ ngừng tin rằng những điều tốt đẹp đang 06, 20210211Cánh cửa - Bức tường - Làm thầyHạnh phúc đạt được khi bạn ngừng chờ đợi điều đó xảy ra và thực hiện các bước để biến nó thành hiện 05, 20210141Ngày sinh nhật - Mưu sinh - Bức thưAug 05, 20210139Võ sĩ - Cu Lì - Kiếp sauJul 30, 20210152 Giới thiệu - Góp ý Nội quy - Thông báo Thủ tục xe máy Kiến thức xe máy Thông tin các giải đua Honda Yamaha Suzuki Piaggio Phân khối lớn Harley-Davidson Kawasaki Triumph Ducati Chuyện trò Phượt Hình ảnh các hội xe Mua bán xe cũ Mua bán xe mới Mua bán Moto PKL Phụ tùng Xe đạp - Xe điện Bài viết này thấy bên 5giay vì hay wa nên lấy về đây cho ae 2banh xem cho vui... Lần đầu tiên tôi nghe về thể loại truyện rất ngắn,chĩ gói gém trong vòng 100 chữ đỗ lại rất ngạc nhiên vì chĩ với ngần ấy từ ngữ thì làm sao lại là "truyện" được chứ...Tôi đọc và thật sự cuống hút với cách hành văn rất ngắn gọn nhưng rất xúc tích,có mở,có truyện đều để lại trong tôi những xúc cảm kỳ mẫu truyện khi thật khi hư nhưng ít nhất trong đời sống thường ngày chúng ta chứng kiến hoặc đã từng trãi qua...Xin mời tất cã cùng trãi lòng. Ngày sinh nhật Ở trường,nó quen được nhiều bạn cẩn thận ghi lại ngày sinh của đám lượt,những người bạn đều nhận được quà của nó trong ngày sinh nhật của mình. Một hôm,nó lôi mớ giấy tờ cũ ra sắp xếp gặp mảnh giấy đã bạc màu,nó liền mỡ ra giấy ghi ngày sinh các thành viên trong gia đình với nét chữ của mẹ giật mình nhớ lạibao năm qua,chưa một lần nó chúc mừng sinh nhật anh em,kể cả ba mẹ mình! NGUYỄN VĂN PHÚC - Mưu sinh Cuộc sống với bao nhiêu gánh nặng vật chất đã khiến tôi quay cuồng làm việc. Chiều chủ nhật,trong một ngôi nhà cao tầng sang trọng tôi dạy kèm toán cho cậu bé lớp mưa rã rích,khung cảnh nhuộm màu buồn thảm. -Ngày cuối tuần mà mẹ cũng không ở nhà chơi với con cô à. Giọng cậu bé thỏ thẻ. Tôi sững ngừơi và như sực chắn lúc này con tôi cũng đang buồn bã vì không có ai để chơi. NGUYỄN PHẠM THÙY AN - Hạnh phúc Em có điện xong em khóc nức nở,nước mắt dàn dụa. -Bình tĩnh nói đi,nhà em có chuyện gì? -Không,không có chuyện gì hết! Giọng em nghẹn nghào. -Vậy tại sao em khóc,mẹ nói gì với em? -Không có gì!Mẹ hỏi em có khỏe không? Mẹ dặn em đừng thức khuya,ăn uống đầy đủ,đừng để bị bệnh không ai chăm sóc…Ở nhà,có bao giờ mẹ nói với em như thế? Và tôi hiểu,em đang hạnh phúc. NGUYỄN THỊ TƯỜNG VY - Bức thư Ngày đi học tháng nào con cũng chi hết tiền luơng của nhà chỉ trông chờ vào gánh khoai mì của mẹ. Niềm vui của mẹ không gì hơn ngoài việc đọc thư của năm mẹ gữi bao lần mà chỉ nhận được một lá thư duy nhất. Nay về công tác vùng trung du,cuốc sống cùa con khá lên nhiều,nhưng chỉ còn thấy mẹ trong những giấc mơ và nhưng bức thư còn sót lại,nhãt nhòa. Mẹ vẩn đói tình muốn viết ngàn lần-vô ích. HOÀNG BẢO - Cánh cửa Chị là người con gái được học ít và thay mẹ chăm sóc lần ra khỏi nhà mẹ đều dặn đi dặn lại là không được mỡ cửa vì biết có nhiều chàng trai ngắm nghía em lập gia đình,chỉ còn mẹ và thương chị ngày nào cũng mỡ cửa nhìn ra lần như thế chị lại ra đóng cữa và dặn mẹ”Mẹ đừng mỡ cửa nhé,gió làm mẹ lạnh,con lo cho mẹ lắm!” Mẹ rơi nuớc mắt. HOAN THẠNH - Bức tường Nó nghe tiếng trẻ con cười vút lên trong trẽo trong không trung,phá vỡ cái tĩnh lặn trong đáy sâu tâm hồn nó. Bên kia bức tường,một bố,một mẹ và hai đứa con trạc tuổi nó đang đùa nhau vui vẻ,hạnh phúc… Bên này bức tường,một sấp vé số còn nguyên,một ly nuớc lọc,mấy viên thuốc cảm nằm chỏng chơ… Nó cuộn mình trong chăn. Vẫn lạnh cóng. THIẾU ANH - Làm thầy Hắn chỉ là giáo viên quèn trong một trường trung học lớn nhưng lại là anh lớn trong một gia đình nhỏ chỉ có hai anh em. Lúc rãnh rỗi hắn thường bỏ thời gian tìm gặp những học sinh cá biệt trong trường để nói chuyện,khuyên nhủ,nhằm giúp mấy đứa trẻ trở nên cứng cỏi và sống có lập đi một thời gian,cho đến khi hắn hay tin em ruột của hắn đang bị công an tạm giữ vì tham gia sữ dụng chất ma túy thì hắn ngẫn ngần ấy năm làm thầy,hắn chưa bao giờ làm một người anh khuyên nhủ em mình! HUỲNH HẢI MINH - Cây mận Nhà có cây mận ở giữa sân,đám trẻ chẳng ngày nào mà không leo trèo cùng nội tôi mất,thím ngăn đôi nhỏ cãi nhau chí chóe để giành cây lòng nhưng cha tôi đành đốn sau,chổ gốc đốn tròi lên một cái tuợc,nhưng phải mấy năm sau cây mận mới sum xuê như đó,lũ trẻ hai nhà đã lớn và gần như lạ nhau. Một chiều,nhìn cây mận sai đầy cành,rụng đầy sân,chú tôi đem rựa phá nát hàng rào ngăn giữa hai nhà. BÙI PHƯƠNG MAI - Má ơi! Má ơi! Cho con xin tiền nộp… -Ráng ít bữa nữa đi con! Hôm sau -Má ơi! Cho con xin tiền… -Đợi thêm vài ngày nữa đi con! Bữa sau nó tiếp -Má ơi! Có tiền… -Ráng đi con,mấy hôm nay chợ ế ầm,má chẳng bán được gì… Mấy hôm sau,nó thôi không xin tiền má nó buồn thiu. Đi chợ về,nhìn nó,má cười -Hôm nay,gánh rau của má có tiền rồi nè! -Không cần nữa đâu má ơi…Lớp con đi cắm trạii hết rồi! TRẦN THÙY HUYỀN TRANG - Bồ kết Ngày nó lên đường nhập học,bố mẹ dặn nó đủ nó còn cẩn trọng gói mấy chùm bồ kết cho vào balô nủng nịu”Kìa mẹ,con đi hoc xa có thời gian đâu mà gội bồ kết!”.Mẹ nó lắc đầu,đưa tay vuốt nhẹ lên mái tóc dài mềm mại của đứa con gái yêu. Tết nó nó tất tưởi ra bà nhèm tay thô ráp chạm vào cái đầu ngắn cũn,xơ cứng màu vàng hoe của đứa con thốt lên”Trời ơi,chỉ tại con không gội bồ kết!”. PHAM THỊ KIM - Vết cắt Ngày cơ hàn nhưng hạnh phúc,em đến bên tôi êm đềm và lặng lần phải phẩu thuật vì khối u ở ngực,nhìn vết cắt mới khâu em thõ thẻ hỏi tôi”Nhìn nó xấu lắm phải không anh,có khi nào vì vết cắt này mà mình chia tay!”.Tôi mĩm yêu em bằng cả trái tim mình. Thời đạt được nhiều tiện nghi cuộc trăng trở với sự nghiệp,với gia đình… Em nói chia tay. -Em,vết cắt năm xưa có mau lành như vết cắt trong tim anh! HUỲNH HẢI MINH - Hai bàn tay -Cô ơi,cho vẽ tự do! -Cô cho vẽ về những gì các em biết ơn nhất! Lớp học rộn ràng như ong bướm đón mừng lớp,Tâm cặm cụi vẽ hai bàn tay. Cô xúc động trước bức tranh này -Bàn tay của ai thế? -Bàn tay của cô đấy ạ! Cô nghèn nghẹn -Sao cả hai bàn tay phải? -Bàn tay này của mẹ chỉ còn một tay... Cô nâng nui bàn tay Tâm như mọi tim và bàn tay cô thêm ấm áp nhờ bàn tay nhỏ bé truyền sang! MAI DUY LỢI - Nhà Nhà nghèo,đông anh em,từ nhỏ nó đã quyết tâm phải làm bao tháng năm vật lộn ở xứ người,dành dủm được bao nhiêu,nó gữi về nhà tất. Ngày nó về thăm quê hương,ngôi nhà cũ vách lá ngày xưa đã được thay bằng một ngôi biệt thự sang hôm trời mưa dầm lạnh giá,mọi người đều ở trong phòng riêng của im ắng,cô đơn quá. Nó chợt thèm như ngày xưa,mấy anh em xúm xít nhường nhau chỗ ngủ vì nhà dột,vậy mà không ngớt tiếng cười,nhà ấm áp làm sao! NGUYỄN DUY THÔNG - Lì Đêm đó,Ân hẹn Trang ra gốc đa đầu tỏ tình,Trang từ là đi đứt mối tình đầu. Hơn ngàn đêm ghế đá công viên,nó lại tỏ tình,nàng từ liều nắm tay,kỷ niệm mối tình thứ hai là năm dấu ngón tay in lên mặt nó. Rồi mối tình thứ ba,thứ tư…cũng đi tuốt. Giờ nó có ba đứa cười’’ Tao lì! Không nói gì hết,chiều nào cũng tới,ông nhạc gia thấy không xong,gã… NGUYỄN MINH HIỀU - Con tập viết Người cha khuông mặt rạng rỡ,dắt đứa con bốn tuổi vào lớp lá trường mẫu giáo đón học trò cưng với bộ dạng rầu rầu. -Anh có biết là cháu viết mỗi ngày một tệ? -Sao? -Hôm trước bài tập viết cháu được tám điểm,rồi xuống bảy điểm,và hôm qua… Người cha hiều ra nổi thất vọng của cô giáo -Sáu điểm phải là điều làm tôi vui nhất,vì hôm qua chị của cháu không cẩm tay cháu viết nữa. TRẦN NAM - Quà tặng của thượng đế Cô đã hơn một lần thủ thĩ với mẹ”Anh ấy là món quà quý giá nhất mà thượng đế đã ban tặng cho con”,lần nào nghe xong mẹ cũng mĩm cười. Cô đã yêu-yêu bằng tất cả nhựng gì cô có được,cô hồn nhiên và hạnh phúc bên anh mặc kệ bao thăng trầm của cuộc cô,anh là phần đời quan trọng nhất. Rồi một ngày kia,thượng đế mang món quà của cô đem tặng cho người khác. Đêm nào cô cũng ốm gối,mõi mòn tự hỏi vì sao… Mẹ nằm bên khẻ nén tiếng thở dài. - Điều không đơn giản Chị lấy chồng. Anh là người thành đạt và giàu có. Thời gian rảnh, chị chỉ lo giữ gìn vóc dáng và săn sóc sắc đẹp. Bạn bè ai cũng ganh tị với anh. Cơm tối. Anh cười " Lâu quá rồi thấy thèm món bó xôi xào của em ". Chị nhìn anh, giật mình. Món bó xôi hồi xưa chị xào, mềm mụp. Lâu rồi chị chưa vào bếp CHI CHI - Điều ước Đêm trăng sáng, tôi ngồi bên cạnh ông nội ngắm trăng. Nhớ lại những điều ước mấy ngày trước, tôi hỏi ông - Ông ơi, nếu như ông có một điều ước, ông sẽ ước gì ạ? Ông nhìn tôi, mỉm cười - Thế cháu sẽ ước gì nào? Không chần chừ, tôi kể cho ông chuyện về những điều ước của nhóm bạn. Nghe xong, ông chậm rãi nói - Nếu có một điều ước, ông sẽ ước mọi người trên thế gian này đều có một điều ước như ông. Nhưng theo ông trong thực tế, điều ước hay nhất là điều ước mà ta có thể thực hiện được, cháu ạ. HOÀNG THỊ THANH TÂM - Đi thi Chị Hai thi đệ thất. Ba thức dậy từ tờ mờ chở chị đi trên chiếc xe đạp cũ. Chị Hai đậu thủ khoa. Má bảo “Nhờ Ba mày mát tay”. Từ đó, lần lượt tới anh Ba rồi cô út - cấp II, cấp III, tú tài, đại học - Đứa nào cũng một tay Ba dắt đi thi. Giờ cả ba đều thành đạt. … Buổi sáng, trời se lạnh, Ba chuẩn bị đi thi “Hội thi sức khỏe người cao tuổi”. Má nhìn Ba ái ngại “Để tôi gọi taxi. Tụi nhỏ đều bận cả”. Buổi tối, má hỏi “Ông thi sao rồi?”. Ba cười xòa bảo “Rớt!”. NGÔ THỊ THU VÂN - Đổi thay Năm nhất Cả khu nhà trọ sinh viên chỉ có vài chiếc xe máy. Chị vui vẻ đi xe đạp, quần áo giản dị và chơi với đám bạn “đồng hội đồng thuyền”. Năm hai Xe máy rẻ, khu nhà trọ có vài người đã không đi xe đạp nữa. Chị vẫn như cũ. Năm ba Chỉ còn hai đứa đi xe đạp. Chị chỉ mỉm cười. Năm tư Chị có xe máy. Nhưng không còn chơi với người bạn “đồng hội đồng thuyền” ngày xưa và ăn bận thật “mốt”. Chị không còn là chị nữa… CỎ MAY - Đành thôi Ngày đó, yêu em mà không dám nói. Cứ chiều chiều tan lớp, ngồi đợi em về trong một góc quán cà phê đầu ngõ. Em thôi không học nữa. Tôi quyết định viết thư tỏ tình. Thư viết chưa xong, em theo chồng xa xứ. Lá thư tình viết dở dang tôi còn giữ đến tận bây giờ. Sáng qua, ngồi trên ghế xử ly hôn, ngỡ ngàng thấy em ôm con ngồi bên dưới, mắt đỏ hoe. Tối về, lục lại trang thư cũ định viết tiếp. Tìm mãi, không có cây bút nào trùng với màu mực cũ… NGÔ THỊ THU VÂN - Viết cho cha Con xin tiền đóng học phí học thêm Anh văn. Cha nói để cha tính. Mấy ngày sau cha mới có tiền đưa con. Một lần trốn học, lũ bạn rủ con đi uống nước. Ngồi trong quán, con giật mình khi thấy dáng một người rất quen cha của con. Cha chạy xe ôm sau giờ làm việc. Con trách mình sao quá vô tâm MINH TÚ - Tiệc sinh nhật Sinh nhật cháu nội tôi. Đủ mặt ông bà nội, ông bà ngoại, cô, bác, chú, cậu, dì... Tiệc mừng là một trái dưa hấu, mua rẻ cuối buổi chợ chiều, ở sạp hàng trái cây bán ế. Căn phòng đầy ắp tiếng cười, tiếng ca... và truyện cổ tích. Đã quá khuya... Cháu tôi, mắt lim dim, còn gặng hỏi "Rồi... bà Tiên áo trắng hiện xuống... phải không ngoại?"... Tôi bế mạc tiệc vui bằng bài thơ của Tế Hanh "Khi anh đi xe đạp Đừng nghĩ đến người đi ô tô Mà nghĩ đến người đi bộ ..." VÕ VĂN TỒN - Thầy tôi Hồi học lớp hai trường làng, tháng mưa dầm nước ngập, đi đường ướt lạnh, khi đến lớp, thầy khoát áo cho tôi. Lớn lên thành cô giáo dạy vùng nông thôn xa xôi hẻo lánh, nếm đủ ấm lạnh tình người nhưng không hơi ấm nào bằng hơi ấm tình thầy. Về thăm, thầy vẫn đơn độc bên mái lá nghèo đối ầm bên mấy ông bạn già hưu. Mấy năm sau, vườn thầy mọc lên ngôi mộ cô quạnh, lẻ loi. Tháng mưa dầm nước ngập, đêm lạnh ai khoát áo cho thầy ? TRẦN THU THẢO - Tình già Đêm tối đen. Tiếng con chim cú kêu đâu đó ngoài cây bàng. Ông khó ở trong mình đã mấy hôm. Bà lọ mọ tìm cây sào rồi đẩy đưa bâng quơ trên vòm lá. Con chim cú vỗ cánh bay. Một hạt bụi sa vào mắt bà… Ông trách “Nó kêu mỏi miệng rồi nó đi, bà đuổi làm gì cho khổ con mắt vậy?”. Hạt bụi cộm lắm nhưng bà không thấy đau; móm mém cười, bà đáp “Lỡ ông bỏ tôi lại thì sao?”. NGUYỄN THÁI SƠN - Quà sinh nhật Hôm đó, có việc không vui ở cơ quan, tôi bực dọc ra về. Thằng Tí hớn hở chạy ra - Ba cho con xin mười nghìn. - Không có! Tôi quát, nó thút thít chạy vào nhà. Bữa cơm tối chẳng ngon chút nào. Tôi đi ngủ sớm nhưng vẫn trằn trọc mãi với chuyện bực dọc ở cơ quan. Cu Tí lặng lẽ đến bên - Con mừng sinh nhật ba, - nó ngập ngừng – con không có tiền – nó đưa gói quà - một cái thiệp giấy vẽ lem luốc với hàng chữ nắn nót “Happy Birthday” VÕ HỒNG DŨNG - Như một phép màu Cô tôi muộn chồng vì quá dữ tánh, ruột thịt cũng chẳng ai muốn gần, đành lấy người đàn ông góa vợ. Cô tôi coi Lộc, con riêng của chồng như cái gai trong mắt. Sáu tuổi, Lộc làm đủ việc mà lằn roi mới vẫn chồng lên dấu đòn cũ. Lộc mười lăm tuổi, bố chết. Đinh ninh Lộc bỏ đi nên ngày mở cửa mả, cô tôi đuổi khéo - Có muốn về với bà ngoại mày không? Lộc cúi đầu, nói trong nước mắt - Con đi rồi, mẹ ở với ai? Sau câu nói, dường như tính khắc nghiệt của bà mẹ ghẻ cũng được chôn vào nấm mộ, cô tôi về, đi chùa, ăn chay. Lộc trở thành cậu ấm, rồi trở thành thạc sĩ, mẹ con yêu thương như một phép màu. BÙI PHƯƠNG MAI - Nghề của ba Trước đây, ba nó là công chức. Vì bất đồng với cung cách làm ăn bất chính của lãnh đạo cơ quan, ba nó xin nghỉ. Về nhà, ba nó sắm một chiếc xích lô - Đạp xích lô vậy mà tự do thoải mái hơn, được làm chủ công việc của mình và thu nhập bằng chính sức lao động đích thực của mình. Từ ngày ba nó đạp xích lô, nó trở nên trầm mặc, ít giao du với bạn bè, không còn vui vẻ nhí nhảnh như trước nữa. Một lần đi học về, không may nó bị trúng gió, tay chân cứng đờ, mặt xanh như tàu lá chuối. Bạn bè dìu nó vào nằm lề đường dưới gốc cây bàng. Giữa giòng xe cộ ngược xuôi hối hả, bạn nó đón một vài chiếc xe máy để nhờ chở nó đến bệnh viện nhưng chẳng ai chịu dừng. Bỗng một chiếc xích lô ở đâu trờ tới và dừng lại, bác xích lô liền bế nó lên xe chở ngay đến bệnh viện. Đến nơi, bác lại bế nó đến tận phòng cấp cứu. Bạn nó cũng vừa đến cảm ơn và xin gởi tiền xe. Bác nhất định không lấy. Được đưa đến bệnh viện kịp thời nên cơn nguy hiểm đã qua, nó nhanh chóng khỏe trở lại. Nghe bạn kể, những giọt nước mắt hối hận lăn dài trên má, nó bỗng yêu quí và mến phục tất cả những người đạp xích lô tốt bụng. Nó tin rằng trong số đó sẽ có cả ba của nó, bởi nó biết tính ba, và nó cảm thấy rất tự hào về ba của nó. ĐĂNG CHÂU - Nó Ba nó bỏ đi lúc nó còn đỏ hỏn. Ngoại và mẹ nuôi nó trong nghèo khó. Đau khổ - Và cả hạnh phúc. Được vài năm, cái đói nghèo cướp mất ngoại. Thiếu hơi bà, nó ngằn ngặt khóc đêm. Mẹ chỉ ôm nó vào lòng, để tay lên ngực trái, dỗ dành " Ngoại có đi đâu! Ngoại ở đây mà! ". Vậy là nó nín. Rồi mẹ cũng theo bà. Hôm tang mẹ, thấy dì khóc, nó bảo " Mẹ có đi đâu! Mẹ ở đây mà! " rồi lấy tay đặt trên ngực trái, chỗ trái tim. Nó dỗ thế mà dì chẳng nín, lại ôm nó khóc to hơn. QUỲNH CHÂU - Mắc cỡ Thương tặng bé Hoa "Vòng loại" . Mỗi lần nắm tay, đâu chừng hai cái chớp mắt, em đã rụt tay về. "Bán kết" . Sau mỗi lần hôn, em trò chuyện cùng tôi bằng cách quay mặt sang hướng khác, thời gian, có tới hai trăm cái chớp mắt. "Chung kết" . Có con nhỏ. Mỗi lần con khóc, em vén áo ... nhưng bao giờ cũng vậy, cái lưng bé nhỏ của em luôn từ từ quay về phía tôi, bất kể tôi đang làm gì, có đang nhìn em hay không, miễn có tôi lúc ấy, cho dù khăng khít đã hai năm. NGUYỂN THỊ HUỆ - Luật lệ Bé Vi 3 tuổi. Bé đã nói được rất sõi và rất thích tìm hiểu mọi sự việc xung quanh mình. Ngày ngày đưa đón con đi học, người mẹ thường giải thích cho con về luật lệ giao thông khi qua ngã tư. Một hôm, bé thắc mắc - Sao chú kia không dừng lại khi đèn đỏ hả me? - ... Có khi bé góp ý - Đèn đỏ mà. Sao mẹ chạy luôn vậy? Mấy chú công an phạt mẹ thì sao? - ... Một hôm, mẹ dừng lại ngay ngã tư đèn đỏ. Bé giục - Không có các chú công an. Chạy luôn đi mẹ. HOÀI NHƯ - Loài chim không bay Nhà Minh chuyển đến nơi ở mới. Mừng tân gia, chú Út tặng cho Minh con chim khướu. Ngoài giờ học, Minh líu ríu với chim nơi hàng hiên. Chừng tuần sau, Minh phát hiện cô bé nhà bên thường chăm chú nhìn Minh chăm sóc chim với đôi mắt một mí thật dễ thương nhưng buồn lạ. Vốn tính xởi lởi, nó xách ù lồng chim lại tường rào giơ lên làm quen " Bạn thích nuôi chim không? Bạn tên gì? " Cô bạn mới chầm chậm lăn chiếc xe lại gần song sắt tường " Em tên là Hoàng Yến! " TUYỀN MINH - Lý Do Nó thấy trong ví anh có tấm ảnh mờ nhạt của một phụ nữ, tuổi khoảng chừng 25. Nó cầm lấy và nhận xét - Bạn anh đấy à! Xấu quá... Anh không nói gì, nhét vội tấm ảnh vào ví và ra về với dáng điệu buồn bã. Mười ngày, hai mươi ngày và cả tháng, anh vẫn không đến nhà nó, nó chẳng hiểu lý do gì? Giận anh nhưng nhớ anh. Nó quyết định tìm đến nhà anh. Vừa vào đến cửa nhà, nó chợt giật mình vì tấm ảnh thân thuộc kia nằm ngay trên bàn thờ với khói hương nghi ngút. Nó như hiểu ra vì sao anh không bao giờ nhắc đến Mẹ trước mặt nó. Nó ôm lấy mặt mà khóc vì ân hận. GIỌT ĐẮNG - Lời hứa Tết, anh chở con đi chơi. Về nhà, thằng bé khoe ầm với lũ bạn cùng xóm. Trong đám trẻ có thằng Linh, nhà nghèo, lặng lẽ nghe với ánh mắt thèm thuồng. Thấy tội, anh nói với nó “Nếu con ngoan, tết năm sau chú sẽ chở con đi chơi”. Mắt thằng Linh sáng rỡ. Ngày lại ngày. cuộc đời lại lặng lẽ trôi theo dòng thời gian. Thoắt mà đã hết năm. Lại tết. Đang ngồi cụng vài ly với đám bạn thì thằng Linh cứ thập thò. Vẫy tay đuổi, nó đi được một chốc rồi lại lượn lờ. Cáu tiết, anh quát nó. Thằng Linh oà khóc nức nở. Tiếng nó nói lẫn trong tiếng nấc “Chú hứa chở con đi chơi…cả năm qua con ngoan…không hư một lần nào…”. Không rõ tác giả - Một buổi sáng Thằng bé mặc bộ quần áo rách phong phanh bước chân sáo trên đường mặc gió lạnh. Nó ghé vào một hàng phở nhỏ, nghèo nàn bên góc phố, đường hoàng nói lớn - Dì bán cho con tô phở ba ngàn đem về. Bà hàng phở nhìn nó, nhưng rồi lại cụp đầu xuống. Tưởng bà không nghe, nó nói càng to hơn. Nào ngờ, bà mắng xối xả - Tao không bán. Mới sáng mà mày đã tới ám tao hả thằng ăn mày! Mua ít vậy sao tao bán? Nó cúi gằm mặt, nắm chặt mấy tờ bạc lẻ nhàu nát trong tay rồi lầm lũi bước đi. Nó chỉ muốn mua cho mẹ một tô phở nóng, nên để dành mãi từ số tiền ít ỏi bán vé số hàng ngày. Mẹ nó đau Không rõ tác giả - Mồ côi Đêm đông, nằm cạnh bố, cu Hải co ro thì thầm - Giá như mẹ đừng đi xa thì giờ này con được nằm giữa ấm biết mấy. Chứ có hai bố con mình, ai cũng lạnh. Bố cu Hải vỗ về con, rồi nói - Con đừng lo, mẹ xa rồi, có dì thay mẹ chăm con. Cu Hải không hiểu nhưng cũng thấy mừng, vì nhà có thêm người đỡ vắng lạnh. Mùa đông sau, Hải co ro nằm một mình lại nghĩ - Giá như đừng có dì thì bây giờ mình đỡ lạnh một bên. NGUYỄN VĂN HÙNG - Mùi của má Chị Năm gánh hàng bán bên kia sông Hậu. Chiều, trời bão, chị ngủ lại nhà người quen. Chạng vạng, ở nhà ai cũng lo lắng. Tối. Sau khi ăn bữa cơm chiều muộn, anh Năm ru bé Tuấn trên võng, ba chị em Hồng Diệu nằm nhớ má trên gường. Bỗng Hồng Tươi kéo chiếc áo cũ sờn của má đưa lên mũi hít một hơi dài. Hồng Thắm, Hồng Diệu cũng giựt chiếc áo "Em hửi miếng...", "Tao hửi với..." . Chúng nó hít thật sâu mùi thân quen của má. Anh Năm ru con không thành lời. NGÔ VĂN VĨNH - Bàn tay mẹ Cắt móng tay cho mẹ, chợt nhận ra bàn tay mẹ toàn xương, những lóng tay khô như cọng rạ phơi mất tính hồi sinh. Bàn tay ấy từng tắm rửa cho con, vỗ vào mông để con tròn giấc ngủ. Áo con lành nhờ bàn tay mẹ. Con đói lòng bàn tay mẹ đút miếng cơm nhai. Giờ hai bàn tay mẹ đã gầy như không còn cách nào gầy nữa. Mẹ cố xỏ sợi chỉ vào lỗ kim nhưng đầu sợi chỉ cứ đưa qua đưa lại không sao xỏ vào được. Con thương mẹ vô cùng. THỦY LÂM SINH - Cảm Ơn Lần nào cũng vậy, tình cờ xuống lầu bằng thang máy chung với người đàn ông ngồi xe lăn, chị đều thấy ngại ngùng. Người đàn ông đã ngồi xe lăn hơn hai mươi năm rồi, sau một tai nạn xe gắn máy lúc hai mươi tuổi. Chị cảm tưởng nếu ông có lại đôi chân, ông sẽ chẳng bao giờ dùng thang máy cả. Chị thầm cảm ơn ông. Nhờ ông, chị mới thấy mình may mắn với đôi chân còn đi đứng bình thường. NHÁNH RONG - Kẻ trộm chữ Cháu ơi, đừng đọc sách của cô nữa, để cô bán. Cậu bé rời hiệu sách đi đến một ngõ nhỏ. Chia cho đứa bạn khiếm thị nửa ổ bánh mì, cậu vừa ăn vừa kể… - Sao lại chỉ có thế? - Mới đọc đến đấy lại bị đuổi rồi. Sách cũng đã bị bán! - Tiếc nhỉ! - Tiền mẹ cho mua truyện hôm nay vừa ăn hết. Thôi mai đi chỗ khác đọc vậy, mình về đây. - Đưa hộ số chổi mình vừa làm xong ra chợ cho mẹ và bảo mình ăn rồi nhé. - Cẩn thận kẻo lại té đấy! - Ừ ! sẽ rờ cẩn thận khi đi. LẠI THỊ THANH - Bố là mẹ Tôi mồ côi mẹ từ nhỏ. Hôm nay sau giờ giảng, tôi hát cho các em nghe… “Mẹ già như chuối chín cây, gió lay mẹ rụng con phải mồ côi…” Tôi nói với các em “ Chúng ta thật hạnh phúc khi được ở trong vòng tay mẹ”. Có tiếng khóc ở góc lớp. Tôi đến cạnh em hỏi - Sao con khóc? - Con nhớ Mẹ! Đứa bé đáp ngập ngừng. - Mẹ đâu? Nhìn theo tay đứa bé, tôi thấy một người đàn ông nước da đen sạm đang đứng trước cổng trường. HỮU THÀNH - Chị em sinh đôi Em ngông nghênh như một đứa con trai, cứng đầu bướng bỉnh khó có ai chịu nỗi. Thế mà em lại yếu mềm mỗi khi nghĩ đến anh. Lần đầu gặp, ánh mắt, nụ cười, cả cái dáng cao gầy ấy cũng đã theo em vào giấc mơ. Nhưng người anh chọn lại là chị, tóc dài như suối và ngoan hiền như một con nai tơ. Ngày mai cưới chị, em sẽ là phụ dâu. Hai chị em giống nhau như hai giọt nước, món đồ gì cũng đều chia đôi cho cả em và chị, thế sao vị trí hạnh phúc nhất trong ngày trọng đại ấy lại chỉ riêng của mình chị, sao không phải là của em ? PHONG NGA - Hai lần chờ Mẹ trách "Con trai lớn chẳng chịu lấy vợ, đến bao giờ mẹ mới có dâu?" Hai đứa học chung ngành sư phạm, tôi ra trường trước. Tiễn tôi về quê công tác, em khóc bảo tôi hứa phải chờ nhau. Ngày em ra trường niềm vui không kể xiết. Lần gặp ấy em nói "Chi mà vội" Hai năm sau em báo lấy chồng, khuyên tôi đừng buồn … Mẹ đâu biết đã 2 lần tôi tin một người con gái VÕ THÀNH AN - Dấu lặng Ngoại tẩn mẩn mở bảo-tàng-túi. Trong đó có mấy bức ảnh ố vàng gối đầu lên nhau. Bé Chiều chỉ người đàn bà nhếch nhác ẵm đứa trẻ gầy nhom - Mẹ đấy hở bà ? - Bà đấy. Mẹ đây nè! - Ngoại chỉ con bé trong ảnh. - Mẹ mà nhỏ xíu, không mặc quần! - Lớn mới thành mẹ. Già thành bà. Rồi cháu cũng thế. - Cháu không làm bà. Lưng gãy xấu lắm, lại ăn trầu xay không ăm được kẹo. - Làm mẹ vậy - Mẹ cười. - Hông... Làm mẹ khổ lắm! Ngồi may suốt ngày Im lặng. Rồi tiếng máy may lại rào rào như tiếng mưa rơi QUẾ HƯƠNG - Mái tóc Tôi mê mẫn nhìn hai mẹ con có mái tóc mượt mà, buông xuống lưng như dòng suối. Suối tóc ấy khuất dần vào Trung tâm ung bướu. Mười ngày sau, tôi sững sờ khi gặp lại họ. Suối tóc biến mất. Hai cái đầu nhẵn thín lấp ló dưới vành mũ. Tôi thở dài thương xót "Tội nghiệp, hai mẹ con mang bệnh nặng!". Cô bé tuổi trăng tròn, hồn nhiên -Mẹ cháu bắt chước cạo trọc đầu! -Thi tóc ai mọc nhanh hơn con nhé! Đêm đêm, người mẹ lén cạo tóc để chờ tóc con mọc trước... không rõ tác giả - Đánh Đổi Chị yêu anh vì vẻ lãng mạn và coi thường vật chật. Chị xa anh cũng vì lẽ đó. Nhân chứng của cuộc tình là chiếc xe đạp, nó chở đầy kỷ niệm của một thời yêu nhau. Mười năm xa cách, anh lao vào cuộc mưu sinh và có một gia sản ít ai bằng. Tình cờ anh gặp chị tại nhà, nhìn thấy chiếc xe đạp ngày xưa, chị hỏi anh còn giữ nó? Anh nghẹn ngào anh làm ra những thứ này mong đánh đổi những gì anh có trên chiếc xe đạp ngày xưa. SONG VŨ - Tro Ấm Bọn cháu gái chúng tôi chẳng ai học được cách nhóm bếp của bà nội cả. Bà chỉ cần gạt bỏ lớp tro phủ trên mặt bếp lò, bỏ củi vào thổi nhẹ là có một bếp lửa đỏ rực. Sáng nào cũng vậy, bà nội dậy thật sớm. Bà lặng lẽ nấu nước, lấy bộ đồ ông nội trên mắc áo đi giặt. Xong bà quay vào chuẩn bị bữa cơm, châm sẳn một bình trà nóng, rồi ra cửa gọi lớn "Ông ơi vào ăn cơm" Cả nhà tôi đều im lặng. Ông nội đã mất 20 năm rồi! KIM LIÊU - Bàn Tay Hai đứa cùng trọ học xa nhà, thân nhau. Lần vào quán nước, sợ tôi không đủ tiền trả em lòn tay xuống gầm bàn đưa tôi ít tiền. Vô tình **ng tay em... mềm mại. Ra trường, hai đứa lấy nhau. Sống chung, em hay than phiền về việc xài phí của tôi. Bận nọ tiền lương vơi quá nửa đem về đưa em... chợt nhận ra tay em có nhiều vết chai. Tự trách, mấy lâu mình quá vô tình. VÕ THÀNH AN - Ba Và Mẹ Mẹ xuất thân gia đình trí thức nghèo, yêu thích thơ, văn. Ba tuy cũng được học nhưng là con nhưng là con nông “chánh hiệu”. Mẹ sâu sắc, tinh tế. Ba chất phác, hiền hòa. Mỗi khi ba mẹ đấu lý, chị em nó thường ủng hộ mẹ, phản đối ba. Mẹ luôn đúng và thắng. Hôm ba bệnh nặng, cả nhà lo lắng vào ra bệnh viện. Tối ba nói sảng điều gì đó không ai hiểu. Nhưng lần đầu tiên nó nghe mẹ nói “Đúng! Ông nói đúng…” Quay đi, mẹ sụt sùi. Nó thút thít khóc. LÊ MAI - Xe Ôm -Ê xe ôm,đi hôn???? -đi chứ chị,mà đi đâu vậy chị??? -em trai chỡ hai chị ra bến xe chợ lớn liền đi... -chị ơi xe em mượn đứa bạn cùng phòng,em không có bằng lái kg dám chỡ ba mà cũng không có dư nón bảo hiễm,chị thông cảm... -70 ngàn nè chú em,đi đại đi xe chú cùi bắp vậy ai mừ "thổi"...chị đi dọc nguyên cái ngã tư mới thấy mình em giờ nay,thôi giúp chị đi. -Cũng được,thôi hai chị lên xe. "Hoét,hoét"... anh điều kiển xe chỡ ba là vi phạm luật giao thông đường bộ,vui lòng xuất trình giấy tờ liên quan... Hai ngày sau tại đội cảnh sát giao thông Biên bản vi phạm bao gồm .chở ba phạt...400 ngàn đồng .chỡ người không đội nón bảo hiểm...200 ngàn đồng .điều khiển xe kg có giấy phép lái xe...1 triệu đồng .điều khiển xe không chính chủ sỡ hữu...1 triệu đồng .chủ xe giao xe cho người không đủ tư cách điều khiển xe...1 triệu đồng .không mang theo giấy tờ liên quan khi điều khiển xe...100 ngàn đồng Thời buổi quá khó khăn rồi đó. HUỲNH HẢI MINH Xem thêm Điều ước Tác giả Hoàng Thị Thanh Tâm Giờ ra chơi, tôi và lũ bạn tán gẫu với nhau xem nếu có một điều ước thì sẽ ước gì. Nhỏ Giang ước thi đậu vào năm tới. Nhỏ Lan ước mẹ nó mau hết bệnh. Trân lớp trưởng tham lam hơn, nói bô bô trước lớp - Tớ ước tớ sẽ có thêm một triệu điều ước nữa. Cả lũ bật cười, chê nhỏ Trân có mơ ước cũ rích. Cái kiểu ước một ra mười chẳng có gì mới lạ cả. Nhóm bạn quay sang hỏi tôi, tôi tỉnh queo - Tớ sẽ ước được trở về quá khứ, lúc đó tớ có thể tránh không phạm lỗi lầm nữa. Tôi vừa dứt lời, bọn bạn đã vỗ tay bôm bốp. Mặc cho chuông vào lớp reo vang, nhỏ Trân cứ luôn miệng khen - Hay! Hay! Tớ tuyên bố điều ước của cậu hay nhất. Đêm trăng sáng, tôi ngồi bên cạnh ông nội ngắm trăng. Nhớ lại những điều ước mấy ngày trước, tôi hỏi ông - Ông ơi, nếu như ông có một điều ước, ông sẽ ước gì ạ? Ông nhìn tôi, mỉm cười - Thế cháu sẽ ước gì nào? Không chần chừ, tôi kể cho ông chuyện về những điều ước của nhóm bạn. Nghe xong, ông chậm rãi nói - Nếu có một điều ước, ông sẽ ước mọi người trên thế gian này đều có một điều ước như ông. Nhưng theo ông trong thực tế, điều ước hay nhất là điều ước mà ta có thể thực hiện được, cháu ạ. Và còn rất nhiều truyện ngắn khác, các bạn có thể xem ở đây Danh mục Ngữ văn ... cô ấy nói mà tôi có cảm giác nh đang nằm mơ vậy, tôi mơ màng bất thần, tớikhi cô ấy hỏi lại - Cháu vẫn đang nghe cô nói đấy chứ?- Dạ vâng, cháu vẫn đang nghe. Cháu cảm ơn cô, Cháu ... cảm ơn cô, Cháu vui quá cô ạ!- Đợc rồi, cô hiểu. Cách đây 20 năm, cô cũng giống cháu bây giờ vậy. Thôichuẩn bị tinh thần tuần sau bắt đầu đi làm nhé!- Dạ vâng, cháu chào cô ạ!Tôi nghe thấy đầu ... cho học tập, Lúc đó ở lứa tuổi tôi những cô cậu học tròcấp 3, có lé không ai phải lo nhiều tới chuyện kinh tế của gia đình; nhng riêng bản Truyện ngắn Chủ đề Chuyện xin việc của sinh viên... 8 1,628 0 Nhiều tác giả Truyện Ngắn 100 Chữ Nhiều tác giả Truyện Ngắn 100 Chữ MỤC LỤC phần một Phần hai Phần Ba Phần Tư Phần năm Phần sáu Phần bảy Phần tám Phần chín Phần mười Phần mười một Nhiều tác giả Truyện Ngắn 100 Chữ Nhiều tác giả Truyện Ngắn 100 Chữ phần một Lời Giới Thiệu Hơn năm năm trước, khi tạp chí Kiến Thức Ngày Nay ra mắt trang mục TRUYỆN NGẮN 100 CHỮ”, nhiều bạn đọc thắc mắc, hỏi Chỉ với 100 chữ từ liệu có thành truyện ngắn? Thắc mắc cũng phải, bởi truyện ngắn đâu phải chỉ do nó ít chữ, mà còn do nhiều đặc trưng khác về thể loại, về thi pháp. Lại nữa, 100 từ quả là quá ít để có một truyện ngắn. Mặc, trang mục vẫn đứng được, xuất hiện đều đều trên tất cả các số báo, và số lượng bạn đọc cộng tác suốt năm năm qua bao giờ cũng thuộc loại cao nhất. Thực tế đó cho thấy, có phải là truyện, hơn nữa là truyện ngắn hay không thì chưa biết, nhưng với số lượng từ ít ỏi ấy, những tác phẩm đã được chọn đăng trên Kiến Thức Ngày Nay đã nói lên được một cái gì đó, thỏa mãn một nhu cầu nào đó, của bạn đọc. Đọc truyện ngắn 100 chữ, đôi khi ta bắt gặp ở đấy sự cô đọng và thâm thúy của loại truyện mini Nhật Bản. Cô đọng là đặc trưng nổi bật nhất của loại truyện này, vì không cô đọng thì chẳng nói được cái gì với chỉ 100 từ. Có một giai thoại một truyện nếu không tính tiêu đề, chỉ có một từ, đã từng làm bao bạn đọc tủm tỉm cười khi đọc. Truyện thế này Truyện nửa đêm - Khỉ...! Ai bảo truyện tiếu lâm của người Việt bao giờ cũng dài dòng, không có cái humor theo kiểu những mẩu vui cười ngăn ngắn của Tây? Và truyện này đã được trả nhuận bút một trăm ngàn. Một trăm ngàn cho chỉ một từ! Có thể đấy là một kỷ lục về nhuận bút ở Việt Nam chăng? Cũng có những truyện rất ngắn, chưa đến 100 từ, và rất Việt Nam Cãi nhau Bố mẹ cãi nhau. Bố mua con chim sáo, nhốt trong lồng, treo ngoài vườn. Mẹ mua con mèo, thả trong bếp. Trưa, chẳng hiểu thế nào, khi bố về, con sáo không còn trong lồng, con mèo của mẹ đang phơi nắng ngoài sân. Bố đổ cho con mèo. Mẹ bảo không phải. Lại cãi nhau. Bố bỏ đến cơ quan. Mẹ về bà ngoại, mang theo nó đang thút thít khóc. Chiều, người hàng xóm mang con sáo bay lạc sang trả, nhà chỉ còn bà vú già. Đặng Minh Hải Truyện ngắn 100 chữ viết về mọi sinh hoạt đời thường, nhất là sinh hoạt tình cảm. Đó là tình quê hương, tình mẹ con, cha con, tình ông bà - cháu, tình vợ chồng, anh em, bạn bè, tình yêu đôi lứa, tình Nhiều tác giả Truyện Ngắn 100 Chữ hàng xóm láng giềng tối lửa tắt đèn,... Hầu hết đều là chuyện thuộc loại người thật việc thật nên có tính chân thực cao. Có truyện tươi tắn, nhưng hầu hết là truyện buồn, lắm khi làm ta se sắt. Có lẽ do những chuyện vui thì qua đi rất nhanh, còn nỗi buồn đọng lại, có khi đọng lại mãi. Đọc truyện Nuôi mẹ với câu chú thích “Ngày thứ nhất mẹ là vàng; Ngày thứ hai mẹ là bạc; Ngày thứ ba mẹ là rác vút bờ tre” khiến ta thấy nhói lòng. Mẹ là từ xuất hiện nhiều nhất, và cũng là đề tài thường xuyên nhất của Truyện ngắn 100 chữ. Có thể bắt gặp rất nhiều cung bậc tình cảm khi nói đến mẹ. Và tất cả đều cảm động, có khi muốn rơi nước mắt, nhất là những truyện về bà mẹ nghèo, bà mẹ quê một nắng hai sương. Mùi của má Chị Năm gánh hàng bán bên kia sông Hậu. Chiều, trời bão chị ngủ lại nhà người quen. Chạng vạng, ở nhà ai cũng lo lắng. Tối. Sau khi ăn bữa cơm chiều muộn, anh Năm ru bé Tuấn trên võng, ba chị em Hồng Diệu nằm nhớ má trên giường. Bỗng Hồng Tươi kéo chiếc áo cũ sờn của má đưa lên mũi hít một hơi dài. Hồng Thắm, Hồng Diệu cũng giựt chiếc áo “Em hửi miếng...”, “Tao hửi với...”. Chúng nó hít thật sâu mùi thân quen của má. Anh Năm ru con không thành lời. Ngô Văn Vĩnh Lòng mẹ Mẹ ở quê lên thăm. Vợ chồng mới cưới lại sớm ra riêng nên nhà cửa bừa bộn. Mới đến là mẹ loay hoay vào bếp rửa chồng chén, đĩa, quay sang giặt đồ... suốt cả ngày, ngăn thế nào cũng chẳng được. Chiều cầm mẹ ở lại để vợ chồng đưa đi coi hát. Mẹ bảo phải về thôi. Về quê, có người hỏi mẹ thăm thằng út trên thành phố có vui không, mẹ cười bảo vui lắm tháng sau sẽ lên nữa. Võ Thanh An Những biến động trong xã hội Việt Nam hiện đại cũng được thể hiện một cách nhẹ nhàng mà sâu sắc. Chuyện của nội là một truyện nói về tình quê hương của những người vì hoàn cảnh phải xa xứ, mà một bạn đọc lớn tuổi ở California gửi mail về cho biết đã rơi nước mắt khi đọc, và nhớ da diết quê nhà Chuyện của nội Nhận vé máy bay, cả nhà mừng tíu tít... Dường như nội cũng mừng lắm. Nội vào ra, hết sờ cái cột sửa thân bầu, lại bứt mấy đọt mồng tơi nấu canh. Con cháu cười nội lẩm cẩm... Từ ngày lên máy bay cho đến khi đinh cư nơi trời Tây, nội luôn săm soi một gói giấy, vẻ quí lắm. Chiều đông ảm đạm nội ra đi, tay vẫn nắm chặt cái gói nhỏ. Bố nhẹ nhàng gỡ ra, một cục đất màu nâu rơi xuống, vỡ tan... Nguyễn Quốc Việt Không thể đòi hỏi gì nhiều ở một thể loại kiệm lời như truyện ngắn 100 chữ. Tuy nhiên, sau năm năm xuất hiện liên tục trên Kiến Thức Ngày Nay và được mọi tầng lớp độc giả đón nhận khá nhiệt Nhiều tác giả Truyện Ngắn 100 Chữ tình, nói như một cộng tác viên nhận xét về trang mục này, thì nó là “một cuộc chơi đã vượt quá mong đợi” từ phía những người tổ chức trang mục, người viết và người đọc. Một số truyện mà chúng tôi tuyển chọn trong tập sách nhỏ này ít nhiều đã thể hiện được điều đó. Do quá nhiều tác giả và liên lạc khó khăn, nên chúng tôi đã không kịp xin phép trước khi in. Rất mong nhận được sự thông cảm của quí vị. Chúng tôi cũng chân thành cảm ơn ban biên tập tạp chí Kiến Thức Ngày Nay đã giúp đỡ để tập sách này sớm ra mắt bạn đọc. NHÀ XUẤT BẢN PHỤ NỮ nhiều tác giả Truyện Ngắn 100 Chữ Phần hai NGÀY SINH NHẬT ĐẦU TIÊN VÀ CUỐI CÙNG DIỆU AN Chưa đến ngày sinh nhật, còn đến khoảng hai, ba tháng, vợ đã lo nghĩ đến sinh nhật của chồng, con. Rồi chồng lo sinh nhật của vợ con, và con lo ngày mừng tuổi cho ba mẹ. Duy chỉ một người, không ai lo đến - ông nội già yếu. Và cho đến một ngày - ngày ông nội mất. Chồng hỏi vợ Sinh nhật ông ngày nào? Vợ hỏi lại chồng Ngày nào là ngày sinh của ông? Con cái hỏi cha mẹ Ông sinh ngày tháng nào? Vậy là cả con, dâu, cháu, chắt phải đi tìm ngày sinh cha ông trong chứng minh nhân dân đề làm bia mộ cho ông. Đó là ngày sinh nhật đầu tiên và cuối cùng của ông. CHÈNG ƠI ! VÕ THÀNH AN Cháu học ở thành phố, lần về thăm quê đem theo cả cô người yêu cùng về. Ngoại mừng ra mặt, lo lắng từ chỗ ngủ, bữa ăn sao cho đưa cháu thật sự vui lòng. Ở quê câu chữ khó diễn đạt, một tiếng ngoại cũng chèng ơi, hai tiếng cũng chèng ơi... Đứa cháu tỏ vẻ không bằng lòng, kéo ngoại ra hè bảo ngoại đừng nói câu ấy nữa, nghe... quê lắm. Ngoại cười hiu hắt và từ đó ngoại ít nói hơn. Nhớ thửơ nhỏ mỗi khi cháu ngã té đau, biếng ăn một chút là ngoại kêu lên hai tiếng Chèng ơi! Kêu riết thành quen. NGHỀ CỦA MẸ Nhiều tác giả Truyện Ngắn 100 Chữ VÕ THÀNH AN Mẹ tôi làm nghề bán cá. Mùa nước nổi mẹ bán cá linh. Cá linh đưa lên bờ mau chết dễ sình, nên xuống bến mua cá xong mẹ phải chạy rao bán khắp xóm. Có lần mẹ đội thau cá đồng trước cổng trường tiểu học nơi tôi học, ở ngoài rào mẹ ngoắc tôi đến, cốt đưa cho gói xôi, cái bánh... Mấy năm học xa, tôi không cho ai biết mẹ làm nghề bán cá. Nay về, giữa mênh mông đồng nước quê mình, tự thấy như chưa bao giờ tròn chữ hiếu cùng mẹ. MÙA CÁ BÔNG LAU VÕ THÀNH AN Quê tôi ở ngã ba sông Vàm Nao, nơi nổi tiếng có nhiều cá bông lau. Dầu vậy, giá cá ở đây cũng không phải rẻ. Đến mùa, thỉnh thoảng má mua một khứa cá nhỏ nấu nồi canh chua để cả nhà cùng ăn. Thường anh chị em tôi nhường phần cá cho má. Má nói cá tanh, thích rau hơn. Cậu ở thành phố xuống đòi ăn canh chua cá bông lau má nấu. Cậu chạy mua con cá to. Đến bữa không thấy má gắp cá. Cậu bảo “Hồi xưa chị thích nhất món cá này?” Tôi thấy má tôi bối rối. Giờ tôi mới hiểu là vì sao má bảo không thích ăn cá. CANH CHUA ĐIÊN ĐIỂN VÕ THÀNH AN Mùa nước nổi cũng vào mùa bông điên điển. Chiều mẹ bảo ăn canh chua điên điền là chị cùng tôi bơi xuồng ra đồng hái bông. Vui lắm. Chị lấy chồng xa, phần tôi thỉnh thoảng về thăm mẹ, mùa nước nổi cũng được mẹ nấu cho ăn canh chua điên điển, nhưng bông mua ở chợ. Nồi canh bây giờ không phải mẹ nấu không ngon nhưng ăn thấy thiếu thiếu... Thiếu sự đầm ấm của những lần cùng chị bơi xuồng đi hái bông về để mẹ nấu canh chua cả nhà ăn cùng. NGƯỜI CHA VÕ THÀNH AN Nhà có cậu con trai duy nhất ba cưng. Lớn lên con trai với ba như người bạn tâm tình, đi đâu cũng đi cùng, cả khi ăn sáng, uống cà-phê... Học xong đại học, con trai thành đạt, lấy vợ. Bận nọ cùng vợ vào quán nước thấy ba ngồi một mình, con trai cùng vợ đến chào, ba vui ra mặt bảo ngồi cùng ba đãi. Bây giờ con trai mới hiểu, từ khi mình lấy vợ ba vẫn hay đi đâu đó một mình. Mẹ trách phải “Con trai dễ quên cha mẹ khi… lấy vợ” LÒNG MẸ VÕ THÀNH AN Nhiều tác giả Truyện Ngắn 100 Chữ Mẹ ở quê lên thăm. Vợ chồng mới cưới lại sớm ra ở riêng nên nhà cửa bừa bộn. Mới đến là mẹ loay hoay vào bếp rửa chồng chén, dĩa; quay sang giặt đồ... suốt cả ngày, ngăn thế nào cũng chẳng được. Chiều cầm mẹ ở lại chơi để vợ chồng đưa đi coi hát. Mẹ bảo phải về thôi. Về quê, có người hỏi mẹ thăm thằng út trên thành phố có vui không, mẹ cười bảo vui lắm, tháng sau sẽ đi nữa. MÙA THI VÕ THÀNH AN Năm tôi thi tốt nghiệp, bấy giờ gọi tú tài, ba đạp xe hơn chục cây số đón tôi ở trường thi cốt đề hỏi “Con làm bài tốt không?” Sợ ba nhọc lòng tôi nói “Ba ở ngoài này, có khi con lại lo, không làm bài được”. Buổi thi cuối, ra cổng không thấy ba, hỏi chú Bảy còi “Ba con có đến không?” Chú đưa tay chỉ cây bàng phía xa mươi mét bảo “Ổng ở đằng kia, tao biểu đến ổng không chịu”. DÌ GHẺ NGUYỄN THỊ KIM ANH Chị lấy chồng. Chưa kịp có con thì chồng mất. Ba năm sau chị đi bước nữa. Người chồng mới góa vợ, có hai con nhỏ. Yêu chồng, yêu luôn cả con chồng. Chị quyết định không sinh con để lo cho gia đình. Lớn lên, người con trai có vợ. Sau tuần trăng mật anh ta về nhà. Chị vui mừng ra đón. Chưa đến phòng khách, chị nghe tiếng cô con gái - Còn xấp vải hoa? - Cho mẹ. - Hoài của! Em lấy nốt, nào phải mẹ mình. Chị càng buốt tim hơn khi người con trai yên lặng. CẢNH NGỘ PHẠM THỊ KIM ANH - Chú ơi! Mua vé số cho con đi chú. Làm ơn mua cho con một vé đi chú. - Đưa coi! - Tiếng người đàn ông. - Anh ơi! Mua tặng chị một hoa hồng đi anh. Người đàn ông nhìn tấm vé số rồi nhìn cô bạn gái của mình. Người đàn ông chọn hoa hồng. Đêm thành phố nhộn nhạo những ánh đèn xanh đỏ. Thằng bé bán vé số lủi thủi bước đi, vai nó run lên, không biết vì nó lạnh hay vì một điều gì khác. Nó đang căm ghét con bé bán hoa. Nó đâu có biết rằng con bé bán hoa ấy cũng có một đứa em bán vé số và một người cha đang hấp hối. QUÀ CHO MẸ PHẠM THỊ KIM ANH Lúc còn nhỏ mỗi lần thấy mẹ đi chợ về là cô lại lao ra lục giỏ để tìm cái bánh hay gói bỏng ngô. Và Nhiều tác giả Truyện Ngắn 100 Chữ mẹ chẳng bao giờ làm cho cô thất vọng cả. Lớn lên, cô lập gia đình và có hai đưa con. Mẹ cô bây giờ đã già đi, suốt ngày bà quanh quẩn bên lũ trẻ. Mỗi lúc đi chợ về cô cũng hay mua quà cho con, nhưng chẳng bao giờ quan tâm đến mẹ. Cô không hiểu rằng những lúc ấy mẹ cô cũng thấy buồn và tủi thân. Ngày mẹ ốm nặng phải đưa vào bệnh viện, cô mua nào là cam, nào là bánh nhưng mẹ chẳng thể nào ăn được nữa cho đến ngày mẹ ra đi mãi mãi. CHỊ ƠI! HOÀNG THỊ HẢI ANH Thương tặng chị Hải Yến Ngày xưa, bố mẹ đi làm từ sáng sớm đến tối mịt đi về. Chị phải chăm sóc em thay mẹ. Trưa, dắt em đi học, trời nắng. Chiều, trời bất chợt đổ mưa. Chị mượn được một cái áo mưa nhường em mặc. Mẹ về, thấy chị ướt như chuột lột, ngỡ chị tắm mưa, đánh đòn. Chiều nay, trời cũng bất chợt đổ mưa, em co ro tránh mưa dưới mái phố. Có ai nhường áo cho em mặc như chị ngày xưa không? Chị ơi! ƯỚC MƠ PHƯƠNG ANH Chị mua dùm thằng bé mấy tờ vé số. Sau một hồi chọn lựa, chị hỏi nó - Nếu cô trúng số, con chịu cô mua cho con cái gì? Nó nhìn chị, xoay qua xoay lại rồi nói - Cho con một chiếc xe đạp, có xe đi bán xong con chạy tới trường liền không bị trễ học nữa. Di di những ngón chân xuống đất, nó hạ giọng - Cho con thêm đôi dép nữa nghe cô, để con đi học. Dĩ nhiên là chị không trúng số. Tôi lại thấy nó mỗi ngày đi qua nhà với chân trần, đầu không nón... TRUYỆN CỔ ĐÀO VÂN ANH Năm hai mươi tuổi, Hứa Hầu có hơn trăm bạn hữu, tiệc tùng, bù khú thâu đêm. Năm ba mươi tuổi, chàng lựa được hai chục tráng sĩ, họ thề nguyền sinh tử có nhau. Năm năm mươi tuổi, chàng trà dư tàu hậu với hai người, vốn là kẻ tay tả, tay hữu của chàng. Năm sáu mươi tuổi, ông lão âu yếm vuốt mái tóc của bà vợ già móm mém. “Nàng là bạn tri âm duy nhất của đời ta”. nhiều tác giả Nhiều tác giả Truyện Ngắn 100 Chữ Truyện Ngắn 100 Chữ Phần Ba MẸ TÔI ! VƯƠNG THỊ VÂN ANH Mẹ tần tảo cho tôi khôn lớn, vai mẹ nặng hơn khi tôi vào đại học. Ba năm đại học xa nhà, tuần nào tôi cũng viết thư cho mẹ, mẹ cầm thư tôi mà rớt nước mắt, vui thật nhiều nhưng mẹ tôi có biết tôi nói gì với mẹ đâu. Mẹ tôi không biết chữ! TIẾNG ĐÊM LÊ THỊ CẨM ÂU Căn nhà ngày càng trở nên trống lạnh. Nhất là sau lần chúng tôi chính thức chia tay nhau. Anh thất chí - Cuộc đời sao cứ mãi cưu mang bao bận đận! Rồi anh say. Say... Hai mẹ con tôi, rốt cùng loanh quanh như hai cái bóng, đâm buồn. Đêm. Chiếc giường trống đi một chỗ. Mẹ con tôi nằm gần nhau hơn. Khuya. Trở mình, nó vòi - Mẹ thoa lưng cho con! Rồi so bì - Tay ba sần, thoa đã hơn! - Đã thì theo ổng đi! - Tôi phát cáu. Nó mủi lòng, trong khi tôi khóc. LỜI HỨA HẢI ÂU Tết, anh chở con đi chơi. Về nhà, thằng bé khoe ầm với lũ bạn cùng xóm. Trong đám trẻ có thằng Linh, nhà nghèo, lặng lẽ nghe với ánh mắt thèm thuồng. Thấy tội, anh nói với nó “Nếu con ngoan, tết năm sau chú sẽ chở con đi chơi”. Mắt thằng Linh sáng rỡ. Ngày lại ngày. Cuộc đời lại lặng lẽ trôi theo dòng thời gian. Thoắt mà đã hết năm. Lại tết. Đang ngồi cụng ly với đám bạn thì thằng Linh cứ đang thập thò. Vẫy tay đuổi, nó đi được một chốc rồi lại lượn lờ. Cáu tiết, anh quát nó. Thằng Linh òa khóc nức nở. Tiếng nó nói lẫn trong tiếng nấc “Chú hứa chở con đi chơi... cả năm qua con ngoan... không hư một lần nào...”. LÒNG MẸ Nhiều tác giả Truyện Ngắn 100 Chữ HẢI ÂU Nhà nghèo, chạy vạy mãi mãi được suất hợp tác lao động. Thanh coi đó như cách duy nhất đề giúp đỡ gia đình. Nhưng ảo mộng chóng tan. Xứ người chẳng phải là thiên đường. Thanh chỉ còn biết làm quần quật và dành dụm từng đồng. Để nhà khỏi buồn, trong thư Thanh tô vẽ về một cuộc sống chỉ có ở trong mơ. Ngày về, mọi người mừng rỡ nhận quà, Thanh lại tiếp tục nói về cuộc sống trong mơ. Đêm. Chỉ còn mẹ. Hết nắn tay, nắn chân Thanh rồi mẹ lại sụt sùi. Thanh nghẹn ngào khi nghe mẹ nói “Dối mẹ làm gì! Giơ xương thế kia thì làm sao mà sung sướng được hở con”. CÁI BÓNG HẢI ÂU Ông luôn phàn nàn về cuộc hôn nhân sắp đặt sẵn mà gia đình dành cho mình. Ông chê bà ít học, chẳng tương xứng với sự lịch lãm của ông. Mọi việc ông thường tự quyết, chẳng coi bà vào đâu. Bà tồn tại bên ông như cái bóng lặng lẽ trong cuộc sống chung có nhiều thăng trầm. Một ngày, bà nhẹ bỏ ông sau một cơn bạo bệnh. Ông ra ngẩn vào ngơ như thể đang kiếm tìm. Nhà thiếu bà, ông mới thấy rõ những khoảng trống. Ông nhận ra sự lịch lãm cũng chẳng tạo nên được một gia đình nếu thiếu đi sự hy sinh, chịu đựng âm thầm của bà. LỜI TRẺ HẢI ÂU Anh là người chu đáo. Noel nào anh cũng dành thời gian để chuẩn bị quà cho con. Cũng như nhiều ông bố khác, anh nói đó là quà của ông già Noel. Và anh cũng thường nói với con là nó càng ngoan thì nó sẽ nhận được phần quà càng to như là một cách dạy con khéo léo. Một sáng Noel, nhìn thằng bé mắt sáng rỡ khi mở gói quà anh cảm thấy lòng vui vui. Chợt thằng bé ngước nhìn anh và hỏi “Sao con thấy bố cũng ngoan mà ông già Noel không cho bố quà?” ĐỨA CON HẢI ÂU Vợ chồng gây nhau. Dằn dỗi, vợ bế con về ngoại. Nhà vắng tiếng trẻ, anh thấy trống trải trong lòng. Giá như không gây nhau, giờ này anh đã được nựng vào đôi má bầu bĩnh của thằng bé. Ở nhà ngoại, con nhớ hơi cha khóc ngằn ngặt. Chị nhìn con khóc mà nẫu cả ruột gan. Hôm sau, anh chuẩn bị đi đón con đã thấy chị ở trước cửa nhà. Thằng bé gặp cha cười nói tíu tít. Anh mừng rỡ ôm chầm lấy con nựng nịu. Nhìn cha con vui vẻ, cơn hờn giận trong lòng chị tan như bong bóng xà phòng. CHUNG TÌNH HẢI ÂU Nhiều tác giả Truyện Ngắn 100 Chữ Mặc hồ lung linh. Nhìn xuống. Anh thấy bóng mình chìm trong đáy nước. Khi anh quay đi. Hình anh tan biến. Mắt em cũng lung linh ánh biếc như mặt nước hồ thu. Nhìn em. Bóng anh cũng chìm trong đáy mắt. Khi anh quay đi. Hình ảnh anh đã bị cầm tù. Thời gian trôi qua. Mọi sự đổi thay. Nước hồ không còn trong vắt. Mắt em cũng đã sậm màu, nhưng một vóc dáng cao gầy vẫn còn nguyên trong đáy mắt em như những ngày xưa cũ. QUAY LƯNG, GẬT ĐẦU HOÀI ÂN Ngày ấy, Ông bà nội phản đối ba mẹ tôi với lý do của người lớn không ai hiểu được... Ba đã từ bỏ mọi thứ để nhận lấy cái gật đầu của mẹ... Rồi anh chị tôi ra đời... Chỉ còn một tháng nữa, tôi cất tiếng chào đời. Và cũng với lý do của người lớn, ba quay lưng với mẹ, từ bỏ gia đình. Mẹ cũng gật đầu. Vành nôi tôi chông chênh từ đó... Hai mươi năm, cuộc sống cứ tiếp diễn... Ba mẹ anh đã phản đối với những lý do của người lớn không ai hiểu được. Hôm qua anh quay lưng và tôi cũng gật đầu. Hạnh phúc?... Khổ đau?... TẦM CAO LÊ TÒNG BÁ Nhờ quen biết và nói năng lưu loát, ba tôi được mời làm hội thẩm nhân dân tòa án huyện. Cứ một phiên tòa lãnh hai chục ngàn, dự bữa cơm trưa. Năm đó xét xử anh học trò can tội trộm, án ba năm tù. Người quen trách ba tôi khắc nghiệt, tra vấn bị can quá mức. Bạn bè xa lánh dần, ông bệnh suốt năm chăng ai ghé thăm. Mãn hạn tù, anh học trò bị tù năm xưa ghé thăm ba tôi đều đặn. Sau đó hỏi cưới chị tôi. SĨ DIỆN NGUYỄN HỮU BÉ Ba mất. Mẹ vất vả nuôi mấy đưa con bằng nghề giữ xe hai bánh ở một đoạn vỉa hè bên hông nhà người ta. Các con thành đạt, người làm chỗ này, người làm chỗ nọ; mẹ một mình với cái lề đường quen thuộc. Tết các con về đông đủ, có người còn mời thêm bè bạn. Ngày Tết xe đông, chỉ mình út phụ mẹ dẫn, dắt xe. Mấy anh ai cũng áo quần tươm tất; giày bóng, xe mới nên mắc cỡ. XỨ LẠ QUÊ NGƯỜI TRẦN NINH BÌNH Qua xứ người được vài năm thì ông anh họ của tôi bắt đầu gửi tiền về, giục các con lo học tiếng Anh và vi tính đề mai mốt qua đó có thể dễ dàng kiếm việc làm. Hôm vừa rồi, anh gọi điện về thăm gia dình chúng tôi, tôi hỏi anh có địa chỉ email chưa để tiện liên lạc, giọng anh chùng hẳn xuống “Suốt Nhiều tác giả Truyện Ngắn 100 Chữ ngày hết rửa bát lại dọn bàn trong quán, anh có thì giờ đâu mà biết đến những thứ hiện đại đó hả em?” CHIỀU XƯA TRẦN NINH BÌNH Hôm đó, ngồi cùng nhau bên bờ suối, cầm lấy bàn tay nàng trong tay, anh vẫn không sao thốt ra được lời anh muốn nói. Hai bàn tay đều run nhẹ. Xúc cảm dâng đầy trái tim... Nàng khẽ thở dài khi bóng tối dần lấn chiếm ánh hoàng hôn. Chiều nay, trở về chốn xưa, đến phiên anh thở dài. Chỉ có mỗi mình anh trong bóng chiều bảng lảng. Hôm trước hỏi thăm một người quen, nghe nói nàng đã đi lấy chồng, một người ở rất xa... BỐ VÀ CON TRẦN NINH BÌNH Anh phụ trách công việc giao tế ở một công ty, lúc nào cũng tươi tắn, lịch sự và hòa nhã. Sau một ngày làm việc mệt mỏi, buổi tối tắm rửa xong, đang nằm đọc báo trên giường trải drap trắng toát thì con bé bốn tuổi, mồ hôi mồ kê, chân tay lấm láp trèo lên. Anh cau mặt gắt con sao không chịu đi rữa chân tay trước. Con bé mếu máo “Bố ơi, từ sáng tới giờ bố chưa mi con cái nào!” NÓ TÂM BÌNH Ba mất. Mẹ nó sợ tuổi xuân trôi qua uổng phí, đi bước nữa. Nó về ở với Nội. Nội già. Nó làm tất cả. Nó giống người châu Phi - đen trùi trũi! Có người hỏi “Mày có buồn không?”. Nó yên lặng nhìn xa xăm! Một chiều, nó dẫn về một con bé, nhỏ hơn. Nội nhìn nó ngạc nhiên. Nó ngậm ngùi “Con còn có Nội - nó chẳng còn ai!” ĂN CƠM NGUYỄN THANH BÌNH Thằng Tèo ngồi tiu nghỉu. Tựa lưng vào cây trứng cá bên hông nhà, thỉnh thoảng nó giơ tay gạt nước mắt. Không biết chuyện gì? Cả buổi sáng nay ba má nó liên hồi ẩu đả. Bỏ ông táo lạnh tanh. Giờ mỗi người mỗi góc. Rồi cuộc chiến lại tiếp tục. Từ võ ba càng chuyển sang võ miệng. Bỗng má nó lớn giọng - Ông ăn chả, tôi ăn nem. Mặc xác ông! Đến đây, cái bao tử thúc giục, Tèo tham chiến - Con không thèm ăn thứ đó, con chỉ muốn ăn cơm thôi! RÁC TRẦM VŨ XUÂN BÌNH Nhiều tác giả Truyện Ngắn 100 Chữ Sửa nhà bếp. Dư xà bần. Mẹ “liên hệ” gia đình người hốt rác. Cậu bé con nhỏ choắt, khoảng bảy tuổi, được “cử” đến... Đôi tay bé xíu, đen nhẻm cào trên đống lởm chởm cát đá “vĩ đại”… Xót xa! Chiều, gió mát, lũ trẻ kháu khỉnh, tròn lụi, ăn no, chạy giỡn với nhau... . Chắc trạc tuổi em... - Em mấy tuổi - Mười lăm. Trời.... - Ê!... Hốt rác! Nè, hốt rác đi! Mấy tờ giấy gói chewing-gum bay lả tả... Vài tiếng cười trẻ con vứt lại cho em, lơ lửng... Đời?... Một giọt mặn chát rụng vào trái tim già nua... Còn em, cúi xuống... Hình như quen rồi. Em kéo thùng đi, dáng gãy vẹo một bên vì quá nặng... Bỗng, cái thùng không đi được. Loay hoay... tìm... kiếm... em kéo ra một miếng chewing-gum còn mới, chưa kịp khô... CÙNG NGHỀ ỦNG SON CA Thằng bé mới bảy tuổi ngây thơ hỏi bố - Sao hôm nay nhà cô Lan đông học sinh vậy bố? - Ngày 20/11 con ạ, các anh chị đến thăm và chúc mừng cô giáo của mình đấy. - Vậy thầy giáo thì có được học trò thăm không hả bố? - Có chứ con vì đây là ngày của thầy, cô luôn mà. - Sao mấy anh, chị không thăm bố? - À, thì tại vì mấy anh, chị gặp bố ở trường rồi. Thằng bé không biết bố nó đã nói dối. Chỉ vì cô Lan là giáo viên dạy toán còn bố nó là giáo viên thể dục. NỢ TÌNH PHẠM VINH CA Ngoài hai bữa cơm ngày, vợ chồng anh chưa sao lo nổi một căn nhà đúng nghĩa. Đám bạn cứ đứng ra vận động, đứa góp công, thằng góp của, dựng cho anh một “mái ấm tình thương”. Tạm an cư. Anh nỗ lực làm đáp nghĩa. Có dư luận cho là anh “hết xôi rồi việc”... Anh đột ngột qua đời. Trước lúc di quan, bạn bè đủ mặt, ai nấy đều bùi ngùi khi nghe những dòng di bút. Cảm tạ bạn bè anh, chị khóc - Nợ tiền đã trả. Nhưng nợ tình vĩnh viễn ảnh mang theo! TRẦU CHO NỘI NGUYỄN PHÚ CÁT Mỗi khi đi chợ, mẹ thường hay nấn ná thật lâu bên hang trầu, cố chọn cho được nhũng lá trầu thật Nhiều tác giả Truyện Ngắn 100 Chữ ngon mang về làm quà cho bà nội. Nhưng lần nào ăn trầu, bà cũng chép miệng chê trầu không được ngon bằng trầu do chính tay ông nội ngày còn sống trồng dưới gốc mít nơi góc vườn. Từ ngày hồ tiêu lên giá, cha đã nhổ bỏ trầu đi trồng thay vào đó mấy gốc hồ tiêu. BA NUÔI LÊ NGỌC DƯƠNG CẦM Ba tôi có tật, hễ được ai lớn tuổi giúp đỡ, ba tôi đều nhận làm ba nuôi. Má tôi cằn nhằn “Ai ông cũng gọi là ba, kỳ quá!”. Ba cười xòa “Ngày anh sinh ra, ba đã mất, nên thèm gọi tiếng ba lắm?”. Má ngậm ngùi buồn hiu. Thế mà nhiều khi ba rầy, tôi giận, suốt tuần không thèm gọi một tiếng “ba”. nhiều tác giả Truyện Ngắn 100 Chữ Phần Tư BÁC RUỘT LAM CHÂU Nó lên Hà Nội trước gần một tháng để chuẩn bị thi Đại học. Nó ở nhờ nhà bác ruột. Mấy ngày đầu bình yên, mấy ngày sau bữa cơm nào bác cũng mang chuyện hao cơm, tốn nước, tốn điện... ra chửi con cái. Nó dè dặt mọi điều, tính thời gian bằng giây. Viết thư cho bố mẹ nó bảo “Bác hết lòng vì con”. Thi xong, nó về. Bác bảo “Chỉ ăn không béo trong ra đấy!” Về nhà nhìn thấy mẹ, nó khóc nức nở, mẹ hoảng hốt “Con ốm à, sao xanh xao thế này hả con? Khổ thân con tôi”. NÓ QUỲNH CHÂU Ba nó bỏ đi lúc nó còn đỏ hỏn. Ngoại và mẹ nuôi nó trong nghèo khó. Đau khổ - Và cả hạnh phúc. Được vài năm, cái đói nghèo cướp mất ngoại. Thiếu hơi bà, nó ngằn ngặt khóc đêm. Mẹ chỉ ôm nó vào lòng, để tay lên ngực trái, dỗ dành “Ngoại có đi đâu! Ngoại ở đây mà!”. Vậy là nó nín. Rồi mẹ cũng theo bà. Hôm tang mẹ, thấy dì khóc, nó bảo Mẹ có đi đâu! Mẹ ở đây mà!” rồi lấy tay đặt lên ngực trái, chỗ trái tim. Nó dỗ thế mà dì chẳng nín, lại ôm nó khóc to hơn. Nhiều tác giả Truyện Ngắn 100 Chữ CHO VÀ NHẬN NGỌC CHI Chị yêu anh nồng nàn và đằm thắm. Như bao người con gái khác, chị cũng muốn được đón đưa, quan tâm chăm sóc. Nhưng vì anh quá bận rộn, việc gì chị cũng giành làm, tự nhủ sau này mọi thứ sẽ tốt hơn... Lâu dần thành quen. Giờ, anh rảnh rời hơn còn chị thì bắt đầu se lòng khi thấy người ta đưa đón nhau... LỜI CON TRẺ NGỌC CHI Thương tặng Trung Quốc yêu quý của dì Cu Xệ lên năm. Thông minh và ngộ nghĩnh nên được mọi người rất thích. Tết rồi dành dụm tiền lì xì để mua một cái đầu lân. Chiều mồng một mừng tuổi bà nội về, cu Xệ cầm tờ năm ngàn đưa cho mẹ, nói như thanh minh “Con nói bà nội đừng cho tiền mà bà nội cứ biểu con lấy hoài”. Ngạc nhiên, dì Ba hỏi “Sao vậy con?”. Cu Xệ đáp, vẻ áy náy “Vì bà nội nghèo khổ lắm, đâu có tiền mà cho...”. LẼ THƯỜNG TRẦN CHI Họ nói chuyện với nhau hàng giờ liền không chán như bao cặp tình nhân đang yêu khác. Gọi điện thoại hẹn chiều gặp cũng mất gần nửa tiếng đồng hồ. Có cảm giác như thời gian không bao giờ đủ cho họ. Những tưởng hôn nhân sẽ 1à cơ hội họ có thể nói với nhau nhiều hơn... Nào hay, tiếng nói đối với họ giờ đây giống như một thứ của cải có giới hạn mà ngày xưa họ xài quá nhiều rồi... EM TÔI NGUYỄN CHIẾN Lúc tôi còn nhỏ, người ta nói có quạ kêu thì một người rừng láng phải chết. Mỗi khi nghe tiếng kêu rùng rợn ấy, tôi ôm em tôi vào lòng... Ngày tôi vào Nam nó đã ra mã con gái. Tôi hứa khi nào hòa bình sẽ tổ chức lễ cưới cho em thật lớn. Trở về tôi liệt nửa người. Nó chăm tôi từng miếng ăn giấc ngủ. Nhiều người ngỏ lời rồi lặng đi. Nó cười nhưng làm sao giấu được nỗi buồn... Mấy hôm trở trời. Tôi mê man, chỉ mong con quạ bay về kêu cho tôi nghe, rồi gọi chim phượng hoàng ùa vào nhà cho lộng lẫy. DẠY NGUYỄN CHÍNH Cô chủ nhiệm báo “Thằng bé lại trốn học”. Nhiều tác giả Truyện Ngắn 100 Chữ Tôi choáng váng “Mình cho con mọi thứ. Vậy mà...”. Tôi muốn chạy về “dần” cho nó một trận nhưng sợ vợ xót nên bỏ đến nhà một người quen. Ông ta làm thợ nề, có con trai là học sinh giỏi cấp quốc gia. Ông bố đang tắm cho con, ông cẩn thận kỳ cọ, vui vẻ cười đùa. Tôi kể hết về con mình rồi xin một lời góp ý. Ông lơ đãng hỏi “Này, đã bao giờ cậu tắm cho nó chưa?” Tôi im lặng, lủi thủi ra về... ANH HAI NGUYỄN HÀN CHUNG Căn nhà tranh đổ sập cuốn theo dòng lũ. Tí một tay ôm Tèo một tay bấu vào miệng chum chòng chành. Cái chum bé quá. Cánh tay mỏi nhừ. “Nếu chết cả hai mẹ buồn biết mấy. Thôi em đi, trời cho sống nhớ lo tuổi già của mẹ”. Nước mắt nước mũi ràn rụa, Tí rướn người bỏ Tèo vào chum. Em còn quờ quạng một lúc nũa đến khi cái chum chỉ còn là một chấm mờ mới chìm sâu vào cơn hung bạo của nước trời. Tèo không chết nhưng em mất trí, ai hỏi gì cũng chỉ nói “Anh Hai!”. THƯ NGUYỂN THỊ CHUNG Hồi mới cưới nhau, chị thường hay viết thư cho anh, tình cảm nồng nàn, có cả những lá thư không gởi. Thư nào anh cũng đọc thuộc lòng. Hạnh phúc ngập tràn. Giờ đây, anh mải mê tối ngày với công việc, ít có thời gian tâm sự cùng chị. Còn chị, vẫn giữ thói quen viết thư cho anh mỗi lần anh đi công tác - những lá thư không gửi. Lần nào cũng vậy, thấy lá thư đặt trên bàn làm việc anh lại cằn nhằn “Em viết để làm gì, thời gian đâu mà đọc”. Chị lặng lẽ thở dài và lần sau lại viết - những lá thư không gửi. XẠO PHÙNG THÀNH CHỦNG Nhà thằng Bòng giàu có. Bữa nào cũng thịt, cũng cá, nhưng chẳng mấy ai chạm đũa. Thằng Còm nhà nghèo. Không muốn để con phải khổ, bữa nào bố mẹ nó cũng lo cho nó hoặc quả trứng, hoặc lạng thịt. Vô tình, không biết đó là tiêu chuẩn dành riêng cho mình, thằng Còm thấy bố mẹ nó chỉ ăn rau. Nó ăn không hết, mẹ nó lại cất đi. Một bữa, thằng Bòng bảo - Nhà tao, thịt cá chẳng ai ăn... Thằng Còm buột miệng - Nhà tao cũng thế! Nhiều tác giả Truyện Ngắn 100 Chữ Thằng Bòng nhìn thằng Còm “Xạo!” LẼ ĐỜI CA DAO Bà bán quán trước cổng trường qua đời trong một đêm giông gió. Những tưởng đám tang bà sẽ rất ảm đạm và vắng lạnh bởi bà lâu rồi chỉ còn sống một thân một mình. Nhưng lũ trẻ trong trường đã đến tiễn đưa bà, hàng hàng dài sau linh cữu. Ngày xưa, bà bán quà cho chúng, bà hỏi thăm, nhắc nhở chuyện học hành của chúng. Và những buổi chiều tối, bà để chúng ngồi chờ bố mẹ trong cái quán ọp ẹp của bà. NGÀY XƯA HUỲNH VĂN DÂN Thuở nhỏ, nhà tôi nghèo lắm. Mỗi chiều, anh em tôi thường tụ lại bên nồi cơm độn khoai sắn, ríu rít như đàn chim về tổ. Thiếu thốn nhưng chúng tôi luôn nhường nhau phần thức ăn ngon nhất, mẹ tôi rất vui lòng. Khi chúng tôi khôn lớn, có gia đình riêng, ai cũng khá giả. Hôm giỗ ba, có mặt đông đủ, anh Hai tôi phàn nàn với mẹ cây xoài của anh Ba mọc chồm qua sân nhà anh. Chị Ba trách anh Tư đào ao lấn qua phần đất của chị hai tấc. Mẹ tôi trầm ngâm “Mẹ ước gì được trở lại thời nghèo khó ngày xưa”. CON TRAI LINH DIỆU Bà Nội Sanh mỗi mình Bố. Mẹ cũng chỉ có mỗi Bé thôi. Mẹ sanh phải mổ mà. Bé đã lên 5, thích em trai lắm. Bố cũng vậy. Bà Nội thì khỏi nói, lúc nào ôm Bé cũng thở dài Phải chi... Một hôm Mẹ khóc - Rồi Mẹ nằm vùi, lặng ngắt, xanh xao. Cả nhà tự nhiên im ắng hắn. Suốt tuần. Bố với Bà Nội đem về cho Mẹ một chú nhóc thật xinh. Bé thì mê mẩn, nhưng Mẹ chẳng khỏe lên tí nào. Mẹ bảo Bố đổi em bé bằng trái tim Mẹ đấy! CA DAO THƯƠNG MẸ TRUNG - DUNG Ba bị tai nạn mất khi mẹ chưa bước vào tuổi bốn mươi. Mẹ ở vậy nuôi con. Con lêu lổng chơi bời, mẹ khóc. Con ngoan, học giỏi... Mẹ cũng khóc khi đốt nhang cho ba. Hồi đó, con đâu hiểu sao ít thấy mẹ cười. Lớn lên, nghe câu hát “... Mẹ đi lấy chồng con ở với ai”... con lại khóc vì thương mẹ. NGƯỜI CHA Nhiều tác giả Truyện Ngắn 100 Chữ Đ. DŨNG Hừng đông, bến tất bật thuyền ra khơi. Cũng như những lần rời bến trước, chị ở lại cùng con. Cầm tay anh mà không đưa tiễn. Anh đi nhanh, bóng vạm vỡ, rắn rỏi... Đã đủ cả Lưới, dây, lửa, đèn, dầu, muối... Thuyền khởi động. Bỗng anh dừng máy, xuống thuyền quay trở lại nhà. Chị hỏi. Anh cười với chị và con. - “Anh quên thuốc?”. Nhưng anh mở tủ, lấy bút. Hôn vợ và con. Anh vội vã rời nhà. Bão số 5. Anh không về nữa. Nhưng sổ liên lạc của con, anh đã nhớ ký... MẸ TÔI LĂNG DŨNG Chiến tranh ác liệt.. Bố ra chiến trường. Mẹ dắt con sơ tán khắp nơi. Hòa bình. Bố không trở về. Mẹ khóc hằng đêm. Năm năm sau mẹ mới quyết định lập bàn thờ với bức di ảnh của bố. Một mình mẹ vất vả nuôi con. Vậy mà căn bệnh ung thư quái ác lại cướp mất mẹ. Hôm bức ảnh mẹ được đưa lên bàn thờ bên cạnh bố, bất ngờ bố trở về! Tất cả chợt vỡ oà... Bức ảnh bố được hạ xuống. Trên bàn thờ... mẹ lại một mình. MẸ XƯA ĐỖ THÀNH DŨNG Cô rời quán lên xe. Phở ngon... Cô ăn không hết nửa. Xe mới Nệm êm, máy lạnh. Đường không một gợn sóng. Chân sao vẫn tê cứng, mỏi rã hai tay ôm con. Mười lăm năm trước. Cũng đường này, mẹ đưa cô lên tỉnh học. Xe cũ, đường dằn xóc. Mẹ tay bám chặt hàng chân ghế, tay ôm cô chen chúc dưới sàn. Định hỏi “Sao tay chân mẹ run?!” Lại thôi, cô cũng mỏi và đói...! Giờ đường về không mẹ. Không ngồi chen chúc, không đói. Nhưng nước mắt cô cứ vỡ òa theo gió. VÕ SĨ DUYẾN Thầy dạy kèm Anh văn của tôi là hàng xóm. Khi thi lên đai Thái cực đạo rớt, anh kể cho tôi nghe. Lúc được tuyển vào đội tuyển quốc gia, anh lại giấu. Hát cho phường bị chê kể; đoạt giải nhất karaoke lại giấu... Có bạn trai, tôi kể, anh lặng thinh. Chia tay với bạn trai, tôi kể, anh cũng làm thinh... Khi nghe tôi nói đã từ hôn với gã Việt kiều, anh không làm thinh nữa - Tại sao vậy? - Vì... em... yêu anh. Thầy dạy, ca sĩ, võ sĩ của tôi như bị knock-out, khuỵu chân xuống, rồi... khóc. NGẬM NGÙI Nhiều tác giả Truyện Ngắn 100 Chữ Ba mất nửa năm, má dẫn hai con nhỏ về quê. Xin được mảnh đất hoang, cùng mần cỏ, dọn nền, lối xóm lạ hoắc tới tiếp dựng mái lá ở tạm. Tối, má gói bánh - nấu. Sáng, hai nhỏ út bưng bán. Má mượn xuồng đi chợ, áo thâm kim, nón lá rách. Anh Hai ở Sài Gòn, thành đạt, giàu. Hôm về quê, anh đi dọc bờ sông, má thấy, bơi xuồng riết theo, goi tên con hụt hưởi. Anh ngoái nhìn rồi quay mặt đi tiếp. Má tủi, gạt dầm, cúi mặt khóc. Nước mắt má làm xuồng quay ngang! NHỚ MẸ HÀ GIAO Mẹ người miền Nam, quê mùa, không biết chữ. Thằng nhỏ được cưng, nhóng nhẽo, bướng. Mẹ thường mắng “Bộ mày là ông Quành, ông Chấm sao mà ngang tàng, hành hạ tao quá”. Nó không hiểu, quậy thêm. *** Ông ngưng đọc “Sài Gòn năm xưa” của cụ Vương Hồng Sến, thắp nhang vái bàn thờ mẹ “Mẹ ơi! Con đã hiểu ông Hoành, ông Trấm là phó tướng ngang tàng cua ông Lê Văn Khôi. Nhưng con đâu có ngang tàng hành hạ mẹ, con chỉ làm nũng với mẹ thôi mà”. Hôm qua, ông vừa đúng 70 tuổi. MẸ VÀ MÁ Chị ở nhà chồng. Nghe mẹ bệnh nặng, tính về chăm mẹ mươi hôm. Mới hai ngày, mẹ bảo chị phải về với chồng con. Chị xin được việc làm nơi khác, tạm sống xa chồng. Mỗi tuần, thứ bảy, chủ nhật, anh đều đặn ghé thăm. Má chồng bị té, liệt nửa người. Bây giờ, vừa công tác, vừa chăm má, anh chỉ còn ngày chủ nhật dành cho chị. Vậy mà, một lần về thăm, chị nghe má chồng ca cầm “Nó chỉ biết có vợ con, ngày chủ nhật đâu chịu về nhà với má”. NGƯỜI DƯNG Nhà Chỉ một mẹ một con. Con gái lấy chồng, bà bắt rể. Khi cháu ngoại lên bốn, con gái lâm bạo bệnh mà chết, bà coi rể như con trai. Nó đi bước nữa... Những đứa cháu lần lượt ra đời. Thêm người thêm việc, cũng một tay bà lo toan. Nó tính mướn người đỡ đần cho bà… Trong giấc trưa chập chờn bên nôi cháu, bà nghe tiếng “con dâu”. Bây giờ mướn người đâu có dễ, công xá đâu có rẻ. Bà là gì của anh mà anh xót. Bà lắng nghe, nó nói gì... Không! chỉ có tiếng mưa... Nhiều tác giả Truyện Ngắn 100 Chữ nhiều tác giả Truyện Ngắn 100 Chữ Phần năm BÁNH PHU THÊ Hai bữa nữa đám cưới. Cô gái lặng nhìn những cặp bánh phu thê mình mới làm xong, nước mắt thầm rơi. Họ là bạn láng giềng từ ngày để chỏm. Lớn, tim không cùng nhịp đập. Người yêu của chàng trai đi lấy chồng. Thất tình, chàng đi xa để tìm quên. Mấy xuân qua rồi, cô gái vẫn đợi. Rồi chàng trai cũng tìm được nửa kia của mình. Xuân này, họ đưa nhau về quê. Chàng trai nhờ cô bạn láng giềng đảm đang khéo léo sửa soạn cỗ bàn bánh trái cho đám cưới tại nhà. QUÀ TẶNG CỦA THƯỢNG ĐẾ Tặng Thomas Cô đã hơn một lần thủ thỉ với mẹ “Anh ấy là món quà quý giá nhất mà Thượng đế đã ban tặng cho con”, lần nào nghe xong mẹ cũng mỉm cười. Cô đã yêu - yêu bằng tất cả những gì mà cô có được. Cô hồn nhiên và hạnh phúc bên anh mặc kệ bao thăng trầm của cuộc sống. Với cô, anh là phần đời quan trọng nhất. Rồi một ngày kia. Thượng đế đến mang món quà của cô đem tặng cho kẻ khác. Đêm nào cô cũng ôm gối mỏi mòn tự hỏi vì sao... Mẹ nằm bên khẽ nén tiếng thở dài. VÔ TÂM VĂN THỊ HỒNG HÀ Tháng đầu tiên lãnh lương dạy kèm. Nó hí hửng rủ nhỏ Trâm đi chợ. Loanh quanh một hồi, nó sắm đủ cả quần Jeans, áo pull, kẹp, nơ... Trâm đắn đo mãi, chẳng chịu mua gì. Ngang hàng vải, nhỏ kéo nó vào, chọn mua một xấp vải lụa sẫm màu. Nó nhăn mặt - Màu này già lắm! Trâm rụt rè - Tao mua cho mẹ tao đó. Lần đầu làm ra tiền mới hiểu cái vất vả của mẹ bao nhiêu năm qua. Nó giật mình, lặng thinh. Giỏ đồ trên tay bỗng dưng nặngn trịch. ĐỒNG LƯƠNG ĐẦU TIÊN THU HÀ

truyen ngan 100 chu